Tieudietvietcong's Blog

Freedom, Democracy, Human Rights, No Communism For Vietnam

Kẻ nói phét nhất hải ngoại hiện nay là ai? (II)

Kẻ nói phét nhất hải ngoại hiện nay là ai?

(II)

 

Việt Thường – Nam Nhân – Lý Tuấn

 

 

Được sự chuẩn y của Nga-xô, Tàu cộng đã giúp Hồ cướp quyền lãnh đạo lực lượng vũ trang. Biến thành công cụ chuyên chính của thực dân đỏ. Nhờ đó Hồ đã vô hiệu hóa quốc hội đa đảng khóa 1, vô hiệu hóa chính phủ Liên hiệp kháng Pháp – qua cái gọi là “đấu tố chính trị”. Để lại một số nhân sỹ, trí thức đã bị tẩy não, cam phận bù nhìn để Hồ che giấu nhân dân trong nước, nhân dân thế giới về cuộc đảo chánh bất hợp pháp. Tuy nắm được quyền cai trị, nhưng Hồ vẫn tiếp tục sử dụng ngọn cờ chống thực dân Pháp để thực dân đỏ hóa Việt Nam, Lào và Căm-bốt.

 

   Bộ máy tuyên truyền của Nga-xô – Tàu cộng, của các chư hầu và bộ máy xuyên tạc của Hồ mở hết công suất làm nhiễu thông tin, khiến rất rất nhiều người cả trong và ngoài Việt Nam không nhìn ra rằng, từ 1948, lực lượng người Việt Nam yêu nước chống xâm lược đỏ đã tụ họp quanh Quốc trưởng Bảo Đại.

 

   Kể từ đó cuộc chiến ở Việt Nam hoàn toàn mang nội dung mới:

   – Chính phủ quốc gia được hình thành để chống sự xâm lược đỏ Nga-xô – Tàu cộng (do tập đoàn Việt gian Hồ chí Minh được lệnh tiến hành).

   – Tập đoàn Việt gian Hồ chí Minh núp dưới ngọn cờ kháng Pháp của Chính phủ Liên hiệp Kháng chiến, che dấu hành động dùng xương máu người Việt chết cho sự bành trướng của Nga-xô – Tàu cộng trên bán đảo Đông-dương.

 

   Bộ máy tuyên truyền của Chính phủ quốc gia Việt Nam quá yếu, đến mức như vô hiệu, cộng với nền tự do ngôn luận quá tự do của thế giới phương Tây, đã khiến những người quốc gia bằng cảm tính cố thoát ra khỏi tập đoàn cộng sản vô thần và tàn bạo; tập hợp nhau lại chiến đấu chống lại lũ vô nhân bản. Chưa ai phân tích tài liệu so sánh dữ kiện để thấy rằng cái gọi là “chủ nghĩa cộng sản” mà chúng công khai trương ra chỉ là cái áo khoác ngoài, còn nội dung tổ chức, nhiệm vụ đã, đang và sẽ thực thi sự bành trướng của chủ nghĩa thực dân toàn chế Nga-xô – Tàu cộng!!!

 

   Tóm lại là thực dân đỏ xâm lược Việt Nam bằng người Việt Nam bị xích hóa.

 

   Cho nên việc chống tập đoàn cộng sản Việt Nam không thể coi là chống chủ nghĩa cộng sản mà laø chống đạo quân Lê dương của đế quốc đỏ Nga-xô – Tàu cộng.

   Cuộc chiến của Chính phủ Quốc gia Việt Nam từ cuối 1948 và các chính phủ kế tiếp của VNCH cho đến 30-4-1975 là cuộc chiến của nhân dân Việt Nam chống xâm lược đỏ.

   Chừng nào còn ngộ nhận, mà nói theo giọng lưỡi tuyên truyền của cộng sản, rằng đó là “chiến tranh huynh đệ” hay “chiến tranh quốc cộng” hay “chiến tranh ủy nhiệm” thì sẽ có nhiều lấn cấn không giải thích được. Thí dụ:

   – Tại sao chính phủ Ngô đình Diệm không muốn Mỹ can thiệp quá nhiều vào Việt Nam?

   – Tại sao cụ Diệm từ chối đề nghị, ngày 10-8-1955 mở Hội nghị Hiệp thương của Phạm văn Đồng – thủ tướng ngụy quyền Hà-nội khi ấy?

   – Tại sao chính phủ Ngô đình Diệm phản đối Tàu cộng lấn biển, lấn đảo của Việt Nam mà ngụy quyền Hồ chí Minh lại ủng hộ việc làm của Tàu cộng (Công hàm Đồng gửi Chu ân Lai);

   – Tại sao năm 1974, chính phủ Nguyên văn Thiệu bảo vệ hải đảo của Việt Nam bị Tàu cộng chiếm (sự hy sinh của trung tá Ngụy Văn Thà và đồng đội), trong lúc đó ngụy quân Hà-nội vẫn tiếp tục đánh phá VNCH mà không hề, dù là phản đối miệng, hành vi xâm lược của Tàu cộng?

   – Tại sao các ngụy quyền kế tiếp của Hà-nội, từ Nguyễn văn Linh, Đỗ Mười, Lê khả Phiêu, Nông đức Mạnh vẫn tiếp tục cắt đất, cắt biển của Việt Nam dâng cho Tàu cộng?

   – Tính cách quân lính thực dân Pháp từ 1948 trở đi thay đổi như thế nào? Tại sao?

   – Tại sao Mỹ cố tình phải đưa quân vào Việt Nam?

   – Phải chăng nước nào có quân đội Mỹ đóng đều bị mất độc lập quốc gia và dân tộc; và các chính phủ ở đó là tay sai bán nước cho đế quốc Mỹ?

 

   Những câu hỏi trên, chỉ xin phép được gợi ý, để quý bạn đọc suy nghĩ sau khi đọc những gì mà tụi phản tỉnh cuộiđấu tranh cuội cho dân chủ ở Việt Nam viết và nói.

   Cái sự việc rành rành mà ngày nay ai cũng có thể thấy được, đó là, sau ngày tập đoàn Việt gian cộng sản thực thi lộ trình, mà mẫu quốc đỏ của chúng đã vạch ra từ 1930, nhuộm đỏ Đông-dương, đưa đến kết quả ngày quốc hận cho toàn thể nhân dân Việt Nam: 30-4-1975.

 

   Thử xét xem kết quả như thế nào:

 

   1) Tập đoàn Việt gian cộng sản, do Lê Duẩn (tổng bí thư) cầm đầu, cùng hầu hết ủy viên chính trị bộ khom lưng sang mẫu quốc đỏ Nga-xô để ký cái gọi là “Hiệp ước hữu nghị và hợp tác toàn diện”. Đặc biệt trong đó có nhấn mạnh rằng: “hai bên hợp tác, giúp nhau bảo vệ thành quả cách mạng”. Như thế có nghĩa là: Tập đoàn Lê Duẩn phải tiếp tục đưa lính thuộc địa đỏ Việt Nam đi xâm lược các nước láng giềng, tức Căm-bốt, Thái-lan v.v… Nếu Tàu cộng can thiệp sẽ có hỗ trợ của mẫu quốc Nga-xô.

 

   Dân nô lệ của cả hai miền Bắc và Nam Việt Nam đều bị bắt vào lính để mở rộng thuộc địa cho Nga-xô sang Căm-bốt. Tất nhiên như vậy là chống Tàu cộng, đúng như nhiệm vụ của Nga-xô trao cho Hồ và cái gọi là “đảng cộng sản Đông-dương” từ đầu năm 1930 – ngăn chặn bá quyền Tàu cộng.

 

   Riêng phần nhân dân VNCH, bị ách thực dân đỏ đô hộ bỏ tù, lưu đày, cướp bóc… ra sao thì cả thế giới đều biết, khỏi cần nêu lại ở đây (tuy rằng nhiều kẻ mau quên như loại Nguyễn ngọc Ngạn, cha con Nguyễn cao Kỳ v.v…).

 

   Và thế là cuộc chiến với Căm-bốt và Tàu cộng (1979) đã xảy ra. Hơn 300 ngàn thanh niên, con em người dân của VNCH đã bị chết, thương tật, mất tích. Tài sản mà, Mỹ rút khỏi VNCH để lại, cộng với tài sản của chính quyền và nhân dân VNCH bị cướp đoạt, nướng hết vào chiến tranh phục vụ cho chiến lược bành trướng của thực dân đỏ Nga-xô, cũng không đủ, mà còn phải chịu gánh nặng nợ nần mua dụng cụ chiến tranh từ mẫu quốc Nga-xô.

 

   Khi chiến tranh kết thúc thì bên cạnh món nợ khổng lồ với cả hai mẫu quốc đỏ Nga-xô – Tàu cộng, trên phần đất VNCH, ngụy quyền Hà-nội phải dâng cảng Cam-ranh và các mỏ dầu lửa cùng nhiều tài nguyên – kể cả lao động xuất khẩu sang Nga-xô làm lao dịch trừ nợ.

 

   2) Còn phía mẫu quốc Tàu cộng, các tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam bị san bằng, tài sản mọi loại bị cướp về Tàu hoặc bị phá hủy, không được bồi thường, Đã thế, ngụy quyền Hà-nội còn chịu nhận món nợ chiến phíquyền lợi Nga-xô – Tàu cộng mà tiêu vào việc xâm lược VNCH. Tàu cộng chiếm sâu vào lãnh thổ Việt Nam ở các điểm cao chiến lược và… coi như huề (đến nay vẫn chưa tính được diện tích đất đai bị mất là bao nhiêu).

 

   Ngụy quyền Hà-nội vẫn tiếp tục dâng đất cho Tàu cộng từ Hồ cho đến đủ mặt các đời “tổng bí thư” của đảng Việt gian cộng sản, kể cả các địa danh đã đi vào lịch sử như Suối Phi Khanh, Thác Bản Giốc v.v…

 

   Sự nhất quán về đường lối dâng đất + biển cho Tàu cộng là bằng chứng không thể chối cãi bản chất Việt gian của “đảng cộng sản Việt Nam”! (Nga-xô không liền biên giới với Việt Nam nên lũ Việt gian ngụy quyền Hà-nội dâng nguyên liệu và người (lao động)!!!)

   3) Mỹ rút ra khỏi Việt Nam, để lại gần 60 ngàn con em tử trận; nhiều công trình đô thị, giao thông hiện đại, nhiều kiến thức sản xuất, lưu thông phân phối, tài chính cùng công nhân có tay nghề cao và đặc biệt “một xã hội công dân” đang ra hoa với quyền lập nghiệp đoàn, tự do ngôn luận, tư tưởng, tín ngưỡng… và quyền sở hữu tư nhân. Mỹ đã không chỉ trút máu của công dân Mỹ mà còn trút vào đó hàng 200 tỷ USD!

 

   Nghĩa là Mỹ rút ra tay không!

 

   Chưa nói đến sau 30-4-1975, bao nhiêu người Việt Nam từ cả Nam cả Bắc đã tìm lại sự an bình và tương lai trên đất Mỹ.

 

   Chỉ tóm tắt thế thôi, mong quý bạn đọc suy nghĩ kỹ xem ai là kẻ thủ lợi cụ thể trong chiến tranh ở Việt Nam trong suốt 2 thời kỳ?

 

   Xin lưu ý cho rằng:

   * Ngay từ 1930, Nga-xô đã lập tổ chức (tức đảng cộng sản Đông-dương), đào tạo nhân sự và có chủ trương xâm lược Đông-dương (núp dưới mỹ tự “cách mạng vô sản”).

 

   * Tàu thì từ ngàn năm nay lúc nào cũng lăm le xâm lược Việt Nam. Tàu cộng chính thức vào Việt Nam từ cuối 1950.

 

   * Còn Mỹ vào Việt Nam (từ 1965 mới ồ ạt vào) vì lý do: Việt gian cộng sản ra nghị quyết 15 (1-1959) thực thi vũ trang xâm lược VNCH. Để ngăn làn sóng thực dân đỏ ra châu á nên Mỹ phải vào Việt Nam.

 

   Cho đến nay, sau khi đế quốc đỏ Nga-xô sụp đổ, các thuộc địa Đông Âu của Nga-xô được độc lập, tự do. Không nhờ sức mạnh của Mỹ; nhờ đại bộ phận dân chúng thầm lặng ở Việt Nam; nhờ sức mạnh chính nghĩa chống xâm lược của cộng đồng người Việt tỵ nạn “cộng sản” – nhất là ở Mỹ – thì hoặc Tàu cộng đã nuốt chửng Việt Nam hoặc tập đoàn Việt gian cộng sản đã dâng Việt Nam thành thuộc địa đỏ cho Tàu cộng!

 

   Đó là một sự thực, mà chẳng cần thông minh và công phu nghiên cứu tài liệu cũng có thể nhìn ra được.

 

   Sau 30-4-1975, nhân dân cả Bắc Nam được gì?

 

   – Tiếp tục bị bắt làm lính chết cho đế quốc đỏ Nga-xô để nhận về những tờ giấy lộn gọi là “bằng liệt sỹ”, “bằng gia đình vẻ vang” và một số nào đó thì được vài cái huân chương, huy chương mạ đồng hay bạc, vàng, mang bán cũng chẳng có đứa điên nào mua.

 

   – Tiếp tục đóng mọi loại sưu thuế cho ngụy quyền Hà-nội chi cho chiến tranh của đế quốc đỏ, trả nợ mẫu quốc; xây dựng lâu đài cho những tên ngụy quyền còn sống; xây dựng đền miếu cho những tên bị chết (như Nguyễn chí Thanh, Nguyễn thị Định)…

 

   – Tiếp tục đưa con em đi làm lao nô ở cả mẫu quốc lẫn bán lao động, bán dân khắp các nước từ Đài-loan đến Tàu lục địa; từ Đại-hàn đến các nước Trung-đông và sang ngay cả láng giềng: Thái-lan, Căm-bốt. Kẻ tổ chức mua bán đó chính là ngụy quyền Hà-nội! Chẳng khác gì trước đó ngụy quyền Hà-nội cũng bán tàu, bến bãi và thu vàng theo đầu người của những người tỵ nạn cộng sản?

 

   – Tiếp tục bị vắt thêm những khoản thuế mới: tiền cúng công đức ở các đền chùa, nhà thờ, các điểm du lịch… để ngụy quyền Hà-nội nuôi loại thầy tu, sư sãi quốc doanh bôi lấm tâm hồn người dân.

 

   – Cái mất mát lớn nhất của toàn dân Việt Nam là: năm 1946 trong hoàn cảnh lịch sử rối ren như thế, nhưng toàn dân Việt Nam vẫn có quyền tham gia tự do vào các đoàn thể đảng phái chính trị; được tự do bàu ra Quốc hội khóa 1, đa đảng. Kể từ cái kết quả nảy sinh từ cái gọi là “chiến thắng Điện-biên-phủ” và “Hiệp định Genève 1954 về Việt Nam” thì miền Bắc Việt Nam, từ 1954 người dân bị tước quyền tự do bầu cử và ứng cử, thay thế vào đó là trò hề “đảng cử, dân phải bàu”. Đến sau 30-4-1975 thì cả hai miền Bắc và Nam Việt Nam đều chung cảnh ngộ!!!

 

   Nhìn thẳng vào diễn biến cụ thể ở Việt Nam hơn nửa thế kỷ qua thì phải thấy những sự thật là:

   1) Sau đảo chánh của Nhật, sự ra đời của chính phủ Trần trọng Kim, đã đem đến cho người dân Việt Nam nhiều quyền tự do. Đặc biệt là tự do biểu tình; tự do hoạt động chính trị của nhiều xu hướng; tự do ngôn luận qua nhiều báo chí tư nhân, không chịu sự kiểm soát của chính phủ.

 

   2) Vì chính sách ngu dân của thực dân Pháp nên phần lớn nhân dân Việt Nam chỉ có lòng yêu nước chứ không phân biệt nổi các xu hướng chính trị. Cho nên bất cứ cá nhân hay đoàn thể nào nêu khẩu hiệu chống thực dân Pháp, giành lại độc lập tự do cho Việt Nam là người ta theo.

 

   Tuy nhiên, thuở đó dù bị hạn chế về truyền thông, nhưng nỗi khiếp đảm trước chủ trương diệt trí, phú, địa, hào của cái gọi là “đảng cộng sản Đông-dương”, ở các tỉnh Nghệ-an, Hà-tĩnh vào năm 1930, vẫn là nỗi ám ảnh lớn lao trong đầu óc người dân Việt Nam, nhất là nông dân.

 

   Truyền thống văn hóa Việt Nam đề cao tính “hiên lương, quân tử, trung thực, nhân nghĩa, tín lễ” nên dù là trí thức khoa bảng cho đến người dân thường đều rất chất phác – nhất là nông dân, và ngay cả trong thương trường. Lại thêm truyền thống trọng các bậc khoa bảng, con dòng cháu giống, cho nên người dân Việt Nam ở thế hệ đầu thế kỷ 20 chưa hề có kinh nghiệm về tụi lưu manh chính trị.

 

   3) Vì thế Hồ phải làm cái việc giải tán cái gọi là “đảng cộng sản Đông-dương” để:

   * Tận dụng chiêu bài của tổ chức Việt Nam Độc lập Đồng minh Hội (gọi tắt là Việt Minh). Đó là tổ chức của những người Việt Nam, có thể có xu hướng chính trị khác nhau, nhưng hoạt động tại đất Tàu, cần có tiếng nói chính thống nên theo đề nghị của cụ Hồ học Lãm đã ra đời từ 1936.

 

   Sau khi được Trương phát Khuê – tướng Tàu Tưởng – thả ra, Hồ xin gia nhập Việt Minh của cụ Hồ học Lãm, Nguyễn hải Thần (Việt Cách), Vũ hồng Khanh (VNQDĐ) và xin được về biên giới hoạt động.

 

   Núp dưới cái bóng của những người cách mạng “Dân tộc Quốc gia” Việt Nam, Hồ thấy có hiệu quả rõ ràng so với bộ mặt “cộng sản” máu me, nên từ 1941, Hồ họp với vài tên cộng sản để lái tổ chức của Hồ hoạt động trong lốt Việt Minh. Và, sau này bọn chúng bịa đặt ra cái gọi là bọn Hồ thành lập ra mặt trận Việt Minh (1941).

 

   Vì thế, sợ rằng dần dà mọi người có thể thấy bộ mặt ăn cắp đó của Hồ, nên cuối năm 1946, Hồ cho thành lập “mặt trận Liên việt”, mở đường cho mặt trận Việt Minh về vườn, nghĩa là lưu manh loại bỏ các đảng Việt Cách và Việt Quốc!

 

  * Vì biết chắc chắn nhân dân Việt Nam, nhất là nông dân, sẽ không chấp nhận cái mô hình “Xô-viết Nghệ-Tĩnh” – một mô hình chính trị Việt gian, mở đường cho sự đô hộ toàn trị của thực dân đỏ Nga-xô. Cho nên Hồ mới phải giải tán “đảng cộng sản Đông-dương”, rút vào hoạt động “bí mật”, còn công khai chỉ là một “Hội nghiên cứu chủ nghĩa Marx”!

 

   Tại sao chính quyền đã về tay nhân dân – qua chính phủ Liên hiệp – với các đảng phái và cả Cựu hoàng Bảo Đại cũng tham gia, với tư cách Cố vấn tối cao, mà lại phải rút vào bí mật như thời thực dân Pháp đô hộ?

 

   Bởi vì Hồ biết rằng cái “đảng cộng sản Đông-dương” đối lập với quyền lợi của quốc gia và dân tộc Việt Nam!!!

 

   Cái “đảng cộng sản Đông-dương” chỉ ra công khai dưới tên “đảng Lao động Việt Nam” – cuối 1951 – sau khi đã hoàn toàn nắm được lực lượng vũ trang chống thực dân Pháp, tẩy não để biến thành công cụ chuyên chính, đảo chánh chính phủ Liên hiệp Kháng chiến. Từ đó Hồ sử dụng “đảng Lao động Việt Nam” như công cụ thực thi chính sách Việt gian bán nước cho thực dân đỏ Nga-xô.

 

   Qua cái gọi là “cải cách ruộng đất” và “chỉnh đốn tổ chức”, rồi lại sửa sai của hai “phong trào cách mạng” đó, thực chất nội dung là:

   * Loại bỏ trọn vẹn những người có tinh thần quốc gia, dân tộc; có tín ngưỡng; có uy tín trong dân địa phương, đặc biệt là làm lại mới cả tổ chứcnhân sự trong cái gọi là “đảng Lao động Việt Nam”. Nghĩa là lưu manh hóa và Việt gian hóa toàn đảng Lao động Việt Nam!!!

 

   * Phá tan truyền thống văn hóa lâu đời của nông dân; phân hóa cao độ đến mức hận thù trong nhân dân, khiến vợ chồng, cha con, anh chị em, hàng xóm láng giềng, chẳng ai tin ai! Phổ biến nếp sống thực dụng tàn bạo: chỉ một miếng ăn là cha con, vợ chồng, bạn bè, họ hàng có thể vu cáo hãm hại lẫn nhau.

 

   Kể từ đó thì:

   * Một mất mát lớn nữa của toàn dân Việt Nam là: truyền thống sống đạo nghĩa, nhân hậu, trung thực v.v… bị xóa bỏ, thay vào đó là lối sống ích kỷ, thực dụng tàn bạo!!!

 

*****

 

 

   Vậy suy tưcảm xúc thực sự của nhân dân miền Bắc là:

   – Cuộc di cư vĩ đại của hơn một triệu người từ Bắc vào Nam… để tránh cái gọi là “chiến thắng Điện-biên-phủ” càng xa càng tốt. Ấy là còn nhiều triệu bị tập đoàn Việt gian Hồ chí Minh ngăn cản cũng như khó khăn về vận chuyển.

 

   – Số lớn ở lại miền Bắc không phải vì “Điện-biên hay Genève”, mà vì bị đột ngột, không biết giải quyết ra sao về tài sản, mồ mả; nghĩ rằng sau 2 năm có quốc tế can thiệp, thôi thì ráng chịu đựng cái chế độ “nón cối” này vậy.

 

   – Hậu quả của “chiến thắng Điện-biên” và “Hiệp định Genève 1954 về Việt Nam” thì ngay cả những người thực sự đóng góp cho cái “chiến thắng” ấy như “anh hùng Điện-biên”, trung tá Nguyễn quốc Trị; tổ trưởng xích hầu giết chết trung úy Bernard de Lattre là chiến sỹ thi đua toàn quân, Giáp văn Khương; nhà văn Trần Dần với tác phẩm “Người người lớp lớp”; tướng Đặng kim Giang – hậu cần cho Điện-biên; thứ trưởng quốc phòng Tạ quang Bửu – thành viên trong đoàn đi Genève 1954 và v.v… nhiều lắm lắm, đều trước sau ngã ngựa, tù đày, trở thành… “kẻ thù” của “nhân dân”?!

 

   – Ngoại trừ Hồ và những tên Việt gian thực thụ như Duẩn, Chinh, Đồng, Hùng, Giáp, Thanh, Thọ, Hoàn, Tố Hữu v.v… cho đến nay là lũ bán đất, bán biển cho Tàu cộng như Nguyễn văn Linh, Đỗ Mười, Lê khả Phiêu, Nông đức Mạnh, Nguyễn văn An, Võ văn Kiệt, Phan văn Khải, Nguyễn mạnh Cầm, Lê công Phụng, Nguyễn di Niên, Vũ Khoan v.v… là thực sự thắng ở Điên-biên-phủ.

 

   Đặc biệt một kẻ nhận vơ rất rất cực đoan, đó là quân sư hụt của “tổng bí thư ngã ngựa giữa dòng: Lê khả Phiêu” – kẻ đã bạo phổi sáng tác ra “chủ nghĩa Hồ chí Minh”, đã nguyền rủa việc “chúc văn giỗ tổ Hùng Vương” không đề cao “chiến thắng Điện-biên-phủ”; không đề cao “chiến thắng 30-4-1975, giải phóng nhân dân miền Nam khỏi ách Mỹ-Ngụy”!!! Kẻ đã hạ bút viết những dòng tư tưởng sau (xin trích vài thí dụ):

   Thí dụ 1: “Cho nên khi kết tội những người bị yếu thế như Hoàng văn Hoan, Vũ đình Huỳnh, Hoàng minh Chính, Đặng kim Giang, Lê Liêm… và gần đây nhất là tướng Trần Độ, chúng ta phải hết sức thận trọng không để các lực lượng chống cộng quốc tế cũng như các lực lượng tiêu cực, thoái hóa trong Đảng lợi dụng xuyên tạc, gây nhiễu về tư tưởng và chống phá chúng ta.”

 

   Thí dụ 2: “Cần nhớ rằng, mỗi việc làm không đúng của chúng ta, những người đang đứng trên tiền đồn XHCN ở Đông-nam-á đều làm lợi cho kẻ thù, đều tác hại đến uy tín của CNXH, của Đảng cộng sản Việt Nam, của Dân tộc Việt Nam. Chúng ta mở cửa giao lưu và làm bạn với tất cả các nước để tạo một bước phát triển mới cho Dân tộc và Cách mạng, nhưng không ai được phép quên rằng chúng ta đang ở trong “một vòng vây kiểu mới”, bên cạnh những lực lượng thương yêu, thiện chí, có cả những lực lượng thù địch với CNXH, thù địch với tất cả những gì tốt đẹp đang diễn ra trên đất nước chúng ta.”

 

   Thí dụ 3: “Riêng trường hợp tướng Trần Độ (tên thật là Tạ hữu Phách), chúng tôi thẳng thắn phê phán ông: “Bác nói những điều tâm huyết mong làm lợi cho Đảng, cho Nhân dân nhưng bác lại chọn lối nói và cách dùng từ như “Đảng trị” chẳng hạn mới nghe chẳng khác gì luận điệu bọn chống cộng.”

 

   Thí dụ 4: “Lại nhớ hồi “đổi mới”, mấy ông nhà văn và nhà lý luận đặt lại vấn đề “mối quan hệ giữa văn nghệ và chính trị”. Lại còn cho rằng văn nghệ không phát triển được vì phục vụ chính trị. Văn nghệ không phục vụ chính trị của một dân tộc hoặc một giai cấp thì phục vụ cái gì? Một vấn đề đã trở thành nguyên lý và đã thảo luận bao nhiêu năm rồi, thay đổi thế nào được? Đổi mới tư duy đâu có nghĩa là thay đổi những nguyên lý đúng đắn mà cả ta lẫn kẻ thù tư tưởng của ta đều phải tuân thủ nghiêm túc.”

 

   Thí dụ 5: “Chúng tôi kiến nghị tất cả các cuộc hội thảo quốc tế ở Việt Nam nhất là những hội thảo về văn hóa phải bày tượng nhà văn hóa Hồ chí Minh cho người ta chiêm ngưỡng mà bàn bạc cho đứng đắn.”

 

   Thí dụ 6: “Võ nguyên Giáp nếu dập theo binh pháp của Hoàng-phố hay Xanh-xia (Sincyr)(1) hoặc khuôn theo ý cố vấn này cố vấn khác thì chắc cũng không có một “Điện Biên Phủ chấn động địa cầu.”(2)

 

   Vài nét tự họa nói trên cho phép nhận diện về Trần Khuê, cán bộ nghiên cứu Viện Hán Nôm của ngụy quyền Hà-nội, được nhóm “phản tỉnh cuội” Vũ thư Hiên, Bùi Tín… đánh bóng thành nhân vật “đấu tranh cho dân chủ”; được vài anh nhà báo, trí thức… quáng gà còn thổi lên thành “giáo sư” rồi lại “viện trưởng” v.v… (Khổ quá, thiến heo như Đỗ Mười còn làm “bố” của những loại giáo sư, tiến sỹ, viện trưởng kiểu đó kia mà).

   Điều trái khoáy là có kẻ còn, xóa bỏ quá khứ của mình, khom lưng theo đuôi Vũ thư Hiên, để xây dựng các tổ chức “chống tham nhũng” ở hải ngoại nhằm kiếm đô-la Mỹ và phổ biến “chủ nghĩa Hồ chí Minh” trong tác phẩm của Trần Khuê, ngay trong lòng của những người tỵ nạn cộng sản – tức tỵ nạn vì hậu quả tội ác Việt gian của Hồ!!!

 

   Cho nên suy tư và cảm xúc của Vũ thư Hiên về “Điện-biên-phủ” và “Hiệp định Genève 1954 về Việt Nam”, chỉ đại diện cho tập đoàn Việt gian Hồ chí Minh – cả tụi thờ Nga-xô lẫn tụi thờ Tàu cộng; đại diện cho những tên “phản tỉnh cuội” được ngụy quyền Hà-nội cho ra hải ngoại điều hành tụi nằm vùng, tụi chủ hàng – tức thành phần trung hòa – tụi ngộ độc thông tin, tụi quáng gà chính trị theo chủ nghĩa cơ hội, nhằm lũng đoạn cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản, lèo lái cộng đồng “đầu hàng” để thành công dân của cái gọi là CHXHCNVN, đóng thuế thu nhập cho chúng, qua kế hoạch hoạt động chính trị cho cộng đồng, mà Bùi Tín đã đề nghị lập 4 Quỹ tình thương (trong đó đề nghị mỗi tháng mỗi người đóng một ngày lương).

 

   Để tự nguyện gia nhập vào một tổ chức do các “cuội” của ngụy quyền Hà-nội chỉ đạo, trong cái danh xưng dễ bị lừa như: “Văn phòng chống tham nhũng”, do nhà văn hồi ký, không làm chính trị Vũ thư Hiên cầm cương!

 

   Bọn “phản tỉnh cuội” còn có nhiệm vụ lợi dụng tinh thần tự do của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản, lợi dụng tính hiền lương của cộng đồng để tô vẽ những tên “dân chủ cuội” ở trong nước khiến cộng đồng lôi chúng ra khỏi ẩn số, được quốc tế biết đến. Thế là với “bộ mặt dân chủ”cầu chứng quốc tế và cộng đồng tỵ nạn cộng sản, chúng ngoi lên địa vị lãnh tụ đối lập ở trong nước, nhằm len vào các nhân vật đối lập trẻ ở trong nước để lèo lái ho từ từ đi vào… nhà tù hoặc bị cuội hóa.

 

   Một trong những cuội dân chủ nguy hiểm nhất hiện nay là: “tiến sỹ”, “viện sỹ” Nguyễn thanh Giang, một người mà cả vợ, cả chồng đều đi học nước ngoài trong khi người cùng lứa tuổi phải đóng tuồng “sinh Bắc tử Nam”; người mà hai con đều du học các nước “tư bản”, rồi lại làm việc ở các nước “tư bản”, trong khi bạn bè cùng lứa phải đi nông trường quân đội; đi lao động bán sức, bán dâm; người mà cả gia đình đi nước ngoài như đi chợ và tiếp khách nước ngoài nhiều nhất Hà-nội; người mà đi đâu cũng khoe: “anh Trần đức Lương rất biết tôi”; người “tiến sỹ”, “viện sỹ” có lẽ là đầu tiên trong không chỉ lịch sử Việt Nam mà cả thế giới đã than vãn: “mất bao nhiêu tiền mua sách, mất bao nhiêu là thì giờ đọc sách”!!! (Chắc trước đó chỉ ra công chạy đến cửa quan lớn đỏ như Trần đức Lương để nghe huấn dụ và… vẫy đuôi) – (Còn nhiều lắm mà toàn do Thanh Giang lẻo mồm tự nói ra mà thôi).

 

(Còn tiếp)

 

http://www.hon-viet.co.uk/VT_NN_LT_KeNoiPhetNhatHaiNgoai_2.htm

Advertisements

July 22, 2008 - Posted by | Uncategorized | ,

1 Comment »

  1. […] Kẻ nói phét nhất hải ngoại hiện nay là ai? (II) […]

    Pingback by Mục Lục « Danchutudo’s Weblog | October 3, 2008 | Reply


Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: