Tieudietvietcong's Blog

Freedom, Democracy, Human Rights, No Communism For Vietnam

KHUNG TRỜI VIỄN MỘNG 2

Bảo Quốc Kiếm
KHUNG TRỜI VIỄN MỘNG 2

Ngày Về Nguồn được tổ chức lần đầu tháng 9-2007 tại chùa Pháp Vân Canada.

NAM MÔ HÀNG TÀ MA TRỪ YÊU QUÁI QUÁN ÂM NHƯ LAI

Ngưỡng bạch cửu thập lục Thân hữu Qui nguyên Tôn đức Tăng Ni,

Đọc một hơi đến nghẹn thở những bài viết trên mạng Pháp vân, lòng con bàng hoàng tê tái. Mở đầu Thư mời Về nguồn, thầy Tâm hoà viết:

“Hạnh phúc thay Tăng già hoà hợp ! Hạnh phúc tứ chúng đồng tu”.

Hồn con bơ vơ tìm về những ngày xa lắc. Bỗng rùng mình với tiếng vọng về từ hội chúng Đề Bà Đạt Đa !!! “Bi phật pháp chi suy tàn dã”!!!

Trong hai bức thư gởi Hoà thượng Thích hộ Giác, cả hai Đại cao tăng thời Xã nghĩa Thích thắng HoanThích tín Nghĩa cũng lai rai dạy pháp “tăng hoà”. Con xin trích lại chút xíu để quý ngài suy nghĩ lại, và bần dân khắp nơi thấy được “một vũng tang thương nước lộn trời”.

***

Hoà thượng đình hoãn đại hội thường niên là :

1. Không thi hành quyết định của đại hội thường niên năm 2007

2. Không tham khảo ý kiến của hội đồng giáo phẩm mà còn đơn phương hành động, xem thường tổ chức, độc tài, độc đóan.

3. Nếu thực sự vì tình trạng khẩn trương của Giáo hội trong và ngoài nước thì đáng ra phải họp gấp tại sao lại đình hoãn.

4. Hoà thượng là chủ tịch của một cơ quan hành pháp của giáo hội thế mà Hoà thượng tiếp tay xóa bỏ giáo hội một cách bất hợp pháp, xem giáo hội là của riêng mình muốn làm gì thì làm, muốn cho sống thì sống, muốn cho chết thì chết…

5. Nhìn hình ảnh Hoà thượng Viện trưởng viện Hoá đạo cùng chư tôn đức, trong đó có Hoà thượng Đức chơn, trú trì chùa Già lam (nơi bị vu khống là căn cứ địa của nhóm Thân hữu già lam, Thân hữu già Hồ) làm lễ cầu an cho dân oan, vô lẽ Hoà thượng Viện trưởng chung vai với kẻ làm tay sai cho Cộng sản?

6. Thấy buổi lễ có nhiều chư Tăng tham dự, vô lẽ lúc này Hoà thượng Viện trưởng và hàng giáo phẩm giáo hội Việt nam thống nhất đã được tự do, không còn bị phong tỏa, cô lập?

7. Hoà thượng Viện trưởng vì lòng từ tâm dẫn phái đoàn của Giáo hội đến thăm viếng và ủy lạo những người dân oan khiếu kiện, nhưng ngài lại không chịu tiếp họ khi họ đến Thanh minh thiền viện thăm ngài. Phải chăng có lẽ Hoà thượng vì từ tâm không muốn công an làm khó dễ dân nên không tiếp ?

8.Hậu quả của sự phân hoá giữa Việt nam Quốc tự và Ấn quang vào thập niên 1966 đến nay vẫn chưa vượt qua được đáng lẽ phải là bài học cho chúng ta, vô lẽ lần này lại được tái diễn để rồi biết khi nào mới hàn gắn được ? Thật quá bi ai. Thật tội cho Phật giáo Việt nam….Phải thực hành hạnh “cư trần lạc đạo” sống trong thế gian mà không nhiễm thế gian”.(thư thầy Thắng hoan)

***

Còn trong thư thầy Tín nghĩa thì sao?

1…. trong lòng cảm thấy không yên tâm chút nào:…với chúng tôi thì khác…việc Hoà thượng mời họp và chúng tôi đi họp xét ra không ổn.

2. Cũng theo nguyên tắc….sẽ dẫn đến cái thảm cảnh “Ấn quang và Việt nam Quốc tự” ngày xưa….. Lý do là: Tại cùng một địa điểm họp, nhưng sẽ có hai khối thành viên Giáo hội, hai nghị trình và hai mục đích hướng tới khác nhau……. Trong trường hợp này, liệu Hoà thượng có chịu nỗi gánh nặng trách nhiệm trước lịch sử là đã gây ra cảnh “Ấn quang, Quốc tự” cho GHPGVNTNHN tại Hoa kỳ?…. Do đó chúng tôi thành thực mong rằng những thành viên nào trong Giáo hội không tán đồng với chương trình và mục đích của Hoà thượng cũng như quý vị trong Văn phòng II hiện nay KHÔNG NÊN ĐẾN THAM DỰ ĐẠI HỘI này để tránh thảm cảnh “Ấn quang- Quốc tự” xảy ra…. Bạch Hoà thượng, những phần tử, hoặc rõ hơn những chư Tăng, Phật tử đó là ai?….Giáo hội hải ngoại của chúng ta có bao giờ tổ chức những cuộc điều tra, có xác minh, có chứng cớ….

3. Hoà thượng có thực tâm nghĩ rằng đó thực là Giáo chỉ của đức Đệ tứ Tăng thống không?…

4. Bạch Hoà thượng, tuy trên danh nghĩa, Hoà thượng là chủ tịch và là người lãnh đạo. Nhưng trên thực tế, Giáo sư Võ văn Ái mới là người có thực quyền, và có toàn quyền với sự tin tưởng tuyệt đối của Hoà thượng Viện trưởng ở trong nước và sự phụ tá đắc lực của pháp sư Giác đức và Hoà thượng Thích chánh Lạc ở hải ngoại, hai vị này vì thế đứng cô độc và uy tín suy yếu của mình trong tập thể tăng đoàn và Phật tử nên phải dựa vào giáo sư Võ văn Ái…

Rồi đọc hết những lời của Tâm Tịnh, của hai bức thư hai tấm lòng, của nhóm áo lam… con cảm thấy khó chịu lắm. Đáng lẽ ra, con không được phép xen vào chuyện của các bậc Tăng già. Nhưng vì, thứ nhất, GHPGVNTN là giáo hội gồm cả Nam Bắc tông, và có đủ tứ chúng. Thứ hai, là vì các ngài không nói trong Tăng đoàn với nhau, mà đăng lên trên báo chí, trên Internet. Nghĩa là các ngài đã phổ thông hoá chuyện Tăng già, và mang tinh thần tranh biện, bôi bác lẫn nhau. Đọc lời lẽ của nhị vị cao tăng, con không tìm thấy cái “bản thể thanh tịnh tăng già” đâu cả, mà là một trời sóng gió thê lương.

Nhớ chuyện ngày xưa mới bước vào đời. Con nghèo khổ, nên thuê một căn nhà trong xóm nhỏ xác xơ. Nơi đó, toàn là những tay phiêu lịch giang hồ. Một hôm, nghe tiếng thét la của một cụ già, con ngần ngại bước qua nhà bên cạnh. Thấy cảnh mà đau lòng. Sáu bảy đứa con, trai có, gái có, đang xúm lại bề hội đồng ông bố chúng. Con nhỏ nhẹ khuyên can. Nhưng bất thình lình, một thằng trong bọn chúng, vừa chửi, vừa xông tới gởi một cú đấm vào mặt con, rồi cũng nói tương tự như vầy :”giấc mộng con tiểu ngã của bà là vì si mê điên đảo, bởi tư dục, bởi vô minh, bởi thành kiến, bởi thù hận mà ra”……”đừng dở giọng chỉ trích, chê bai, miệt thị người khác để che dấu bản chất ươn hèn của mình”.Hắn lại còn chửi:”bà (đực) đã để lộ ác tâm của một người..” rồi cả lũ muốn dùng tay khóa miệng con lại. May thay, lúc đi qua, là lúc con sắp đi làm, nên mang sẵn đồ nghề gian ác. Không cách nào khác, khẩu Colt 45 tức khắc phải làm việc. Ông cụ lúc ấy mới hoàn hồn. Thì ra, chẳng có chuyện gì rắc rối. Số là, ông cụ còn một ít tuỳ thân, nhưng mấy đứa con đòi ông phải đưa ra cho chúng. Đứa thì hút xì ke, đứa thì đánh bạc…cơn ghiền lộn lên xoáy tóc. Vì ông không chấp nhận theo hành động ma cô, nên chúng xúm nhau hạch tội. Xa xưa hơn thế, hình ảnh đấu tố địa chủ ngày nào lại hiện về trong trí nhớ của thằng bé sáu tuổi đời. Quý ngài ơi, lúc đó con đã khóc, bây giờ con vẫn khóc.

Ngày nay, đọc đi, đọc lại những dòng chữ “thanh thoát” trên đây, con cảm nhận một niềm đau tương tự. Từ trong chữ nghĩa “hào hoa phong nhã” ấy, con hình dung một “cuộc đấu tố rực lửa hồng tươi”. Niềm thống hận len qua tim óc, bởi ngày xưa Marx chỉ biểu “vô sản các nước đoàn kết lại”, và “lấy bạo lực làm căn bản cách mạng”; thế nên Lê-Mao-Hồ…dùng bọn chăn trâu làm “chiến sĩ tiên phong” để đấu, để giết. Còn hôm nay thì khác. Nó khác ở chỗ “không nhiễm thế gian” mà khi thầy diệt tổ, đấu tố lẫn nhau giữa thanh thiên bạch nhật. Nó khác ở chỗ lời “hoà” phát đi từ miệng “hổ”. Đọc mấy chữ “vô lẽ, “có lẽ” trên đây, người đời thấy gì hả quý thầy ? Sao nó chanh chua thậm tệ. Không ai có thể tưởng tượng đó là lời lẽ tương chao; ngược lại, nó chỉ có một mùi tiết canh bản địa. “Đơn phương hành động, xem thường tổ chức, độc tài, độc đoán”, rồi thì “chúng tôi bị chết oan…nhưng bị bịt họng, không có quyền than vãn, không có cơ hội kêu oan, không có thì giờ tỏ lòng biết ân sủng”. Ngộ thiệt là ngộ. “Thân hữu” đã hình thành lâu lắm (2004), “Về nguồn” cũng đi trước đại hội bất thường, hiệp kỵ. Đã tự “về nguồn”, lại nói giọng hàm hanh??? Sao không nhìn lại hình ảnh chính mình nơi trang nhà của mình nhỉ ? Sự xác nhận phi thầy, phi tổ, phi giáo hội tông môn đã trở thành văn bản rõ ràng sao lại đòi điều tra, chứng cớ ? Con nghẹn ngào nhớ lại câu đồng dao:

“Đừng nghe đĩ khóc tù van,
Lái buôn la lỗ khuyên vàn chớ nghe”

mà xót xa thay cho những con sư tử trùng hiện đại. Nó sử dụng “luật pháp tự do” để chửi cha mắng mẹ, buộc tội anh em! Nó sử dụng “văn hoá mới” để chỉ nói AI- ZU với ông bà tổ tiên, với những bậc trưởng thượng. Có thê thảm lắm không, khi đọc: ”Hành động sao mà giống cung cách làm việc của các đảng phái chính trị độc tài chuyên chính như vậy”. Người đọc có hình dung được người nói thuộc thành phần xã hội nào hay không? Có điều, người nói câu này không biết rằng, nếu độc tài chuyên chính như Cộng sản, thì THGL, Tăng ni hải ngoại về nguồn đã chết từ trứng nước, làm gì còn mồm miệng mà chửi lại độc tài?

Tất cả đó, sở dĩ hiện tiền, vì chúng thoát thai từ “phương trời viễn mộng”. Ngày xưa, từ tâm hồn nổi loạn, Karl Marx viết tuyên ngôn đảng Cộng sản quốc tế trước, rồi mấy mươi năm sau mới có Tư bản luận. Ngày nay đâu có khác gì. Mấy mươi năm sau của Viễn mộng, là Lời kêu gọi khẩn thiết “không nên đến tham dự đại hội”, là tuyên ngôn THGL “không bao giờ mang theo mình bối cảnh HOẠT ĐỘNG RIÊNG TƯ CỦA CÁC GIÁO HỘI, HỆ PHÁI, MÔN PHÁI vào trong sinh hoạt nội bộ của Hội Thân hữu Già lam”, là tuyên ngôn “độ chúng sanh cộng sản”. Tất cả văn kiện Hoà hợp, hoà giải ấy có cội nguồn từ cõi mộng xa xôi. Mà cái mộng xa kia, thoạt sinh khởi từ Giấc mơ trường sơn của Đạo sỹ thi hào. Nói như thế, không phải Đạo sư chủ trương viễn mộng, mà chính kẻ khác lợi dụng khi ngài bị:

Ngược xuôi nhớ nửa cung đàn
Ai đem quán trọ mà ngăn đường về.

Tâm sự của đạo sư rất rõ ràng, cởi mở. Ngài nhận ra rằng, người ta nhân khi thấy bước chân ngài mệt mỏi trên con đường dài tìm về nẻo giác, người ta dựng bên đường cái quán trọ ác gian. Dù chỉ một đêm dừng chân nơi gác tía, con đường về cũng trở ngại khó đi. Ngài nhận ra rằng, chiếc gác ngày nay không là hoá thành như khi Phật còn tại thế; mà gác trọ là ngăn cách, là tội lỗi, là khoá nẻo đường về. Thế nhưng, ngày nay, có những đại nhân vật, đi đâu cũng “mang theo gác trọ”, lại đến Chùa còn đòi nổi chuông trống bát nhã cung thỉnh mới vào. Ôi mạt pháp!!!

Thoạt tiên, phương trời viễn mộng không phải là ác mộng; mà chính là một quyết định dứt khoát xóa bỏ những ràng buộc, những chướng duyên để cùng cánh chim trời bay về bờ giác. Đạo sư đủ can đảm để bỏ lại đằng sau “khung trời cũ”, và ngay cả “hương ngày cũ”. Lúc ấy, tất cả chỉ còn là “hoài niệm” của “một chiều thu đáng hận. Tất cả biểu hiện ngay ở phần Mục lục:

Mộng trường sinh
Cánh chim trời
Hương ngày cũ
Hoài niệm
Khung trời cũ
mưa cao nguyên
Tóc huyền
Hận thu cao
Kết từ.

Nhưng đạo sư đã Kết từ được chưa, đó là điều chúng ta phải biết tự hỏi, khi cùng chia xẻ với ngài:

Anh ôm giấc mộng đi hoang
Biết đâu mà kiếm trăng ngàn cho em.

Con đường đạo là con đường đi không dễ. Lục dục phơi đầy để lôi cuốn lục căn, chặt dứt được nó không phải ai cũng làm đươc. Chính đạo sư của chúng ta chứng nghiệm:

Một ước hẹn đã chôn vùi tang tóc
Cánh chim trời xa mãi giữa lòng sâu

Để rồi:

Nghe một nỗi hao mòn trong thoáng chốc
Một mùa thu vạn tiếng kêu gào

Vâng, chỉ một mùa thu, một mùa thu chướng ngại, đã làm hao mòn ước nguyện ban sơ. Ngài nhận diện được nó:

Khuya còn lạnh sương mù và gió lốc
Thở hơi dài cát bụi cuốn chiêm bao

Nhưng trong cuộc lữ hành ấy, sương mù và gió lốc mãi mãi bám theo. Phải tìm ra ánh mặt trời trí tuệ mới có thể giải quyết. Những kẻ mắt mờ làm sao thấy nỗi bao khó khăn chồng chất trong cuộc du hành theo viễn mộng trùng khơi. Phải nằm gai nếm mật, phải chết đi sống lại, phải tranh đấu cam go, thì mộng kiêu hùng mới thể hiện. Không chỉ mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm, mà có thể còn xa dài hơn nữa:

Trời viễn mộng đọa đày đi mấy thuở
Mộng kiêu hùng hay muối mặn trùng khơi

Có ai biết rằng

Một đêm thôi mắt trầm sâu đáy biển
Hai bàn tay khói phủ tóc tơ xa

Dù cho:

Một lần định như sao ngàn đã định
Lại một lần nông nỗi vết sa cơ

Ngày nay những người đang thừa hưởng gia tài của ngài đã quên mất những niềm đau và tủi nhục mà ngài đã kinh qua. Có ai biết được những khổ lụy, đau sầu của từng lần quyết định:

Ta bước vội qua dòng sông biền biệt
Đợi mưa dầm trong cánh bướm xôn xao

Hay:

Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rủ
Suối rừng xa ngược nước xuôi ngàn

Đây là một lời tiên tri đáng phục. Trong “mỗi lần định như sao ngàn đã định”, ngài đạo sư đã chứng được điều này. Trong “vũng nước cuộc đời”, những con cá nằm sẵn sàng “ngược nước qui nguyên”, nhưng có ai biết rằng chúng đang “xuôi ngàn” ra bể cả?? Người ta cứ ngỡ rằng những “con cá vàng nổi trên mặt nước” đang chống cự với nghịch lưu, để tìm về nguồn cội của bản lai diện mục. Không đâu, đó chỉ là một trò xiệc thời đại. Đôi vi chúng vẫn chèo chèo chống chống để che dấu chuyện “ngược nước mà xuôi ngàn”. Hãy nhận diện thật kỹ “bốn vách tường ủ rủ” trước khi mặt trời lặn để không uổng phí một cuộc đời, không phụ lòng người đạo sỹ.

Quỳ xuống nữa ngủ vùi trong cát bụi
Nửa chừng say quán trọ khóc lao xao

Ôi, quán trọ cuộc đời thật là cay độc. Ở đó, ta nghe những tiếng gào thê thảm hay những nụ cười như muối mặn trùng dương? Kẻ thế nhân đắm mình trong nụ cười giả dối, người đạo sỹ lại nghe thấy tiếng khóc gào thê thảm trong cuộc tìm về. Tất cả mây mù trùng trùng điệp điệp, dù cho muốn tìm về trường sơn cô tịch cũng chẳng phải dễ dàng bởi vì khó dứt đi những sợi tơ tế nhuyễn:

Ngược xuôi nhớ nửa cung đàn
Ai đem quán trọ mà ngăn lối về

Chúng ta cảm thông với đạo sư, và tìm thấy nguyên nhân của “nỗi buồn quán trọ”. Đó chính là hậu quả do dương cầm mang lại:

Tự hôm nào suối tóc ngọt lời ca
Tay em rung trên những phím lụa ngà
Thôi huyễn tượng xua người theo cát bụi

Để rồi phải đi đến một quyết định:

Lời tiễn biệt nói gì sau tiếng hát
Hỏi phương nào cho nguyện ước Trường sơn

Phải chăng, sau khi nhận rõ cái huyễn tượng đã xua người theo cát bụi, ngài đã dốc hết toàn năng để đi vào trường sơn “dụng thảo vi toà, túc ư thọ hạ”?

Tiếng ai khóc trong đêm trường uất hận
Lời ai ru trào máu lệ bi thương
Hồn ai đó đôi tay gầy sờ soạng
Là hồn tôi tìm dấu cũ quê hương

Đạo sư đã hỏi, đạo sư tự trả lời, đạo sư tìm cho mình lối về thích ứng nhất. Nhưng, không dễ dàng như thế. Có những lúc đạo sư cũng đã phải đối diện với chính mình, với một thực tại thê thảm và đã âm thầm để lộ:

Rượu không nhạt mà thiên tài thêm cát bụi
Xô hồn ta lảo đảo giữa tường cao

Và đó chính là lúc Ma vương lợi dụng đã len mình qua cửa sổ tâm tư của ngài. Họ đã tìm thấy một nỗi sầu khép kín:

Nhìn hun hút cho dài thêm lịch sử
Dài con sông tràn máu lệ quê cha
Tôi vẫn đợi suốt đời quên sóng vỗ
Quên những người xuôi ngược Thái bình dương
Người ở lại giữa lòng tay bạo chúa
Cọng lau gầy trĩu nặng ánh tà dương

Thâm cảm với đạo sư Tuệ sỹ, chúng tôi thấy cho đến giờ phút đó, trong lao tù Cộng sản, con tim ngài còn tràn ngập tình quê và đạo vị giải thoát. Vậy thì, cái gì là động cơ làm cho ngài “vươn mình theo viễn mộng”, và để rồi Duy ma cật trở thành một huyền thoại xót xa ? Câu trả lời chính là “cung đàn bạc mệnh”

Cung cầm lựa những ngày xưa
Mà thiên bạc mệnh bây giờ là đây

Chính nỗi u hoài:

Rồi trước mắt ngục tù thân bé nhỏ
Ngón tay nào gõ nhịp xuống tường rêu.

Có lẽ những suy nghĩ ấy đã khiến phải chịu để “huyễn tượng xua người theo cát bụi”, và “lại một lần nông nỗi vết sa cơ”. Do đi tìm câu trả lời dứt khoát cho vấn nạn “Rượu không nhạt mà thiên tài thêm cát buị”, để thoát cái cảnh bị “xô hồn ta lảo đảo giữa tường cao”, nên người ta lại có cơ hội dựng thêm quán trọ bên đường chăng?

Chúng ta tìm thấy nơi đạo sư ngày nào một dũng cảm cao độ, một hăng say tưởng chừng bất tận khi ngài còn trong ngục tù cộng sản:

Ta trên lưng món nợ ân tình
Cũng định mệnh lạc loài Tổ quốc
Cũng tình chung tơ nắng mong manh

Có nỗi đau nào hơn cái nỗi đau sống trong Tổ quốc lại chịu cảnh lạc loài Tổ quốc? Bức tưòng kia đã trở thành nỗi hận thiên thu. Nhưng, với nhận định sắc bén, ngài nói thẳng với NÓ, và với chính mình rằng:

Người có biết mặt trời kia sẽ tắt?
Tôi yêu người từ vết rạn thời gian

Phải tin rằng vạn pháp đều biến thiên không thật, vì chúng vô ngã. Ba mươi năm, một trăm năm, một ngàn năm…cũng không có gì vĩnh viễn. Chán nản là thất bại. Nghi ngờ là thất bại. Dừng chân là thất bại. Vọng động là thất bại. Thế thì, cái gì đã làm nên một chuyển hoá? Không lẽ từ:

Quê hương ơi mấy ngàn năm máu lệ
Đôi vai gầy dâng trọn cả mùa xuân

Và cái dũng khí của:

Ta đi xuống quậy trần hoàn nổi sóng
Đốt mặt trời vô hạn cô liêu
đã tắt ngúm rồi sao? Ai trả lời được?

Theo ngu ý, phương trời viễn mộng ban đầu của đạo sư Tuệ sỹ không phải là mộng hiện nay. Ngài đã tìm thấy chân tướng của quán trọ thứ nhất, ngài đã xô đạp nó, và vững bước tiến lên trên con đường giải thoát. Nhưng, ngài tuyệt nhiên không tìm thấy quán trọ thứ hai. Và chính ngài cũng không ngờ rằng “những khúc tiêu tao” đã dẫn đến một hậu quả thê lương như ngày nay, vì Thiên ma Ba tuần có thần thông diệu dụng. Có lẽ “chú điệu giáo sư” đã không để ý đến cái tầm thường không thể vượt: “Tích hữu tiên nhân, nhân thính nữ ca âm thanh vi diệu, cự thất thần túc”, cho nên quên mất lời dặn dò :”Bất đắc tự tác, bất đắc tha nhân tác thời cố vãng quan thính”, để đến nỗi phải nhận chịu “quan thính chi hại như thị, huống tự tác hồ”. Phật tổ đã chứng nghiệm qua nhiều A tăng kỳ kiếp mới trao truyền giới luật cho hậu nhân, chứ đâu phải từ không trung rơi xuống. Danh, Tài, Sắc, Thực, Thùy là những chướng ngại thường nhật mà con người phải đối diện, nên chỉ một thoáng bất giác, là Ma quỷ nhập ngay, khó lòng cưỡng lại. Vẫn một câu hỏi, làm thế nào để chuyển từ ước nguyện “đôi vai gầy dâng trọn cả mùa xuân”, thành ra mộng huyễn. Câu trả lời đã có người mớm giọng:

“Cộng sản bây giờ không xem tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân đâu…Cộng sản bây giờ thực chất không còn gì là cộng sản nữa hết…Chính phủ Hoa kỳ và các nước tự do phương tây đã ý thức được điều đó cho nên họ đã không ở bên ngoài mà đi vào bên trong nội bộ, trong gan ruột của chế độ cộng sản để chống, để thay đổi, mà một trong những cách thay đổi chế độ cộng sản chính là con đường giáo dục”.

Chừng ấy chữ nghĩa của thầy mụ Như thuyết đủ nói lên toàn bộ suy nghĩ của nhóm Về nguồn. Vậy xin hỏi, nó xem tôn giáo là cái gì hiện nay ? Phải chăng là tay sai cho chúng để tiêu diệt tinh thần dân tộc, mà tiêu diệt trước hết là giáo hội PGVNTN? Nó không xem tôn giáo là thuốc phiện khi mà Hồ chí Minh tức vị giáo chủ, cho đám Ma tăng bảy tám trăm người về đê đầu đảnh lễ tại Đại nam quốc tự ở Bình dương? Nó không xem tôn giáo là thuốc phiện khi mà giáo trình của Tăng già dạy chủ thuyết Mác-Lê-Hồ? Nó không xem tôn giáo là thuốc phiện khi mà người lãnh đạo tôn giáo là tay sai khi thầy diệt tổ như Minh châu, Trí tịnh? Thực chất Cộng sản còn hay không khi điều 4 hiến pháp CHXHCNVN ghi rằng Đảng Cộng sản độc quyền lãnh đạo đất nước? Thực chất cộng sản còn hay không khi chế độ công an trị khép kín toàn bộ đời sống đồng bào Việt nam ? Thực chất cộng sản còn hay không khi đi- ở -ra- vào bắt dân phải xin phép? Thực chất cộng sản còn hay không khi sử dụng bọn Ma tăng đấu tố thầy tổ? Thực chất cộng sản còn hay không khi lùa tất cả tổ chức dân sự vào chuồng Mặt trận Tổ quốc? Thực chất cộng sản còn hay không khi tất cả kẻ cầm quyền phải là con cưng của đảng ? Thực chất cộng sản còn hay không khi toàn bộ cơ cấu văn hoá giáo dục như báo chí, đài phát thanh, truyền hình, nhà xuất bản, kể cả xuất bản tôn giáo… đều nằm trong tay đảng cộng sản? Thực chất cộng sản còn hay không mà những tài sản của “ngụy quân ngụy quyền”, kể cả của “tiền bối cách mạng” của chúng bị cướp đi chưa trả lại? Thực chất cộng sản còn hay không khi cơ sở các tôn giáo bị tịch thu chưa trả lại ? Thực chất cộng sản còn hay không khi biến chùa miếu thành trại giam dài hơn ba thập kỷ? Thực chất cộng sản còn hay khi đi ủy lạo đồng bào bị thiên tai phải qua tay nhà nước?

Từ đó, cái lập luận: ”Hoa kỳ và các nước tự do phương tây đã ý thức được điều đó cho nên họ đã không ở bên ngoài mà đi vào bên trong nội bộ, trong gan ruột của chế độ cộng sản để chống, để thay đổi, mà một trong những cách thay đổi chế độ cộng sản chính là con đường giáo dục”. Vậy xin hỏi, con đường giáo dục hiện nay mà về nguồn chứng nghiệm là loại giáo dục gì, ngoài giáo dục Mác-Lê-Hồ tại Việt nam? Con đường giáo dục nào do Hoa kỳ và các nước tự do đã thành công tại Việt nam? Tất cả bọn chúng chỉ vì quyền lợi riêng tư của quốc gia, giáo hội chúng, văn hoá chúng…nên chúng đang mượn bàn tay cộng sản tàn phá những tôn giáo thuần túy Việt nam. Cái tôn giáo chính mà chúng muốn phá tan trước hết là “tôn giáo gia đình”, mà từ lâu lắm người đạo Tây đã từng tuyên bố. Đôi mắt mù loà, choáng ngợp với Mỹ Tây, chính là mồ chôn cho những ai tin tưởng chúng. Hãy mở tròn xoe đôi mắt mà đọc lại những dòng chữ này:”XUẤT CẢNG VIỆC LÀM LÀ XUẤT CẢNG VĂN HOÁ”. Phải học để biết rằng trong các hệ thống thống trị, không có thống trị nào độc địa hơn thống trị văn hoá. Nếu kinh nghiệm bốn thế kỷ tại Việt nam chưa đủ, thì gắng mở mắt ra để nhìn dân Nam Mỹ, Mễ tây cơ và Phi luật tân. Tổ tiên họ hầu như tuyệt diệt, ngôn ngữ họ hầu như không còn, thế mà niệm niệm phải làm dấu để “nhớ ơn tiêu diệt”!!! Đừng tưởng nó chìa tay cho một đồng đô la là ơn trời bể. Nó sẽ sẽ lấy lại muôn vạn kiếp mai sau. Chiến tranh là phương tiện làm giàu duy nhất, nên chúng chủ trương đấu tố trong từng gia đình một: “CON TRAI CHỐNG LẠI CHA, CON GÁI CHỐNG LẠI, DÂU CHỐNG LẠI BÀ GIA, VÀ NGƯỜI TA SẼ CÓ KẺ THÙ LÀ NGƯỜI NHÀ MÌNH”.

Những kẻ mang tham vọng làn văn hoá giáo dục thuần túy hãy học cho thuộc, và phải can đảm hành động, mới mong bảo vệ được Dân tộc, Tổ quốc và Đồng bào. Trước mắt, những luận điểm hàm hồ để chơi trò đấu tố thầy tổ đang thành hình, thì Về nguồn ấy là trở về với “trần truồng không hổ thẹn”.

Luận điểm thứ hai là “bỏ chúng sanh cộng sản không độ”, là một luận điểm tai ác, tự hủy. Muốn độ một chúng sanh, thì người muốn độ phải biết rõ trình độ căn cơ, hoàn cảnh của nó, chứ đừng tự đâm đầu vào chỗ chết. Nếu độ dễ dàng như thế, thì đức Quán thế âm Bồ tát đâu cần sử dụng Tam thập nhị tướng làm chi? Các bậc cao tăng không lẽ không nhớ chuyện Đề bà Đạt đa uống thuốc? Do tự cho rằng mình cũng cao to như Phật, nên chuốc lấy đau đớn nhục thân, may mà chưa chết. Nhất xiển đề cũng sẽ thành Phật, nhưng ai mới có khả năng, trình độ để chuyển hoá nhất xiển đề? Có trơ trẽn, có nhục nhã lắm không khi một kẻ lang thang xó chợ lại tự xưng hoàng đế? Làm tay sai lại cao tiếng ông trời?

Một vấn đề sau chót mà con muốn dâng lên quý ngài là kết luận cao tăng Xã nghĩa Thích tín Nghĩa:

“Với tâm chất, phẩm hạnh, thủ đoạn và tai tiếng như thế của ba nhân vật hiện nay có thực quyền lãnh đạo Văn phòng II và toàn bộ giáo hội hải ngoại thì không biết diện mạo hướng đi và uy tín của giáo hôị nói chung sẽ như thế nào?”.

Như thế, rõ ràng đã trở thành bất tín, vô nghĩa đối với tổ chức giáo hội. Từ ngài Thích thắng Hoan đến Tín nghĩa đã xoi mói, coi thường, đấu tố từ Hoà thượng Viện trưởng Viện hoá đạo cho đến VPII hải ngoại. Dưới mắt của hai người đại diện TH và về nguồn này, không còn ai ngoài họ mới xứng đáng lãnh đạo thôi sao? Nhưng thử nhìn lại từng bước đi, từng dáng điệu, từng lời nói, từng việc làm của chính cá nhân quý vị xem sao? Nhóm nào là thủ đoạn, nếu không phải là kẻ ngay giữa đại hội đã gọi về đức Tăng thống để xin giáo chỉ lại? Câu trả lời “đã giáo chỉ đưa ra rồi, còn giáo chỉ gì nữa”, không phải là nhát búa của thiên thần hộ pháp đập vào mặt rồi sao? Chỉ có những kẻ trần truồng và đần độn mới có khả năng tái diễn trò hề này trước công luận ngày nay. Do “thân không bằng mộng, nên mộng cho cam thân”. Do đó, phải tập hợp về nguồn kẻo muộn. Tung trí vận ngược vào trong nước để chia rẽ giáo hội. Thủ đoạn ấy không có gì đê hèn hơn nữa, thế mà lại gọi kẻ khác đê hèn. Các ngài tự xét lại để xem mình xứng đáng mặc chiếc tăng bào, hay áo Vét đỏ. Tự soi gương để nói đến tăng đoàn hay “đoàn viên đoàn cải cách ruộng đất” ? Tự tìm hiểu có phải “từ Già lam cho đến già Hồ” hay không?

Là một kẻ đồng tộc, là một người hàng xóm thân cận, không thể ngồi im trước những lý luận đấu tố điên cuồng thời Xã nghĩa, xin phép thẳng thắn, như các ngài đã “thẳng thắn” với thầy, với bạn của các ngài… Nếu bị chê trách là vô lễ, thì xin chịu vậy. Nhưng có một điều xin minh định rõ ràng, là chỉ vô lễ với người vô lễ, để ngăn ngừa vô lễ mà thôi.

Thưa các ngài, trong phim Tàu có một câu rất dễ thương: ”MUỐN NGƯỜI TA KHÔNG BIẾT, TRỪ PHI MÌNH ĐỪNG LÀM”. Thế thì hai cái tổ chức oan nghiệt của Thân hữu Già lam và về nguồn (tuy nó chỉ là một), đã thai nghén bao lâu, cụ cựa trong bào thai đấu tố bao lâu để ra đời tại hải ngoại? Và chủ trương PHI GIÁO HỘI, là của ai, để làm gì? Ai là chủ chốt? Tất cả đã ra đời với nụ cười thoải mái. Thế thì tại sao lại muốn cào họng kêu oan? Màn kịch này đâu còn ai không biết? Ai đã rời bỏ Giáo hội để lập riêng một tổ chức khác chống lại và phỉ báng Giáo hội? Tên tuổi, mặt mũi có đầy đủ cả rồi, sao hỏi chứng cớ? Vậy thì, có nói đến GIẢI TÁN hay không, thì NÓ VẪN VẬY. Không giải tán thì cũng đã tan hàng. Có ai dại đến nỗi kêu người chống mình về THAM KHẢO? Không phải người ta còn dè dặt âm thầm, mà là công khai phỉ báng, công khai chống, công khai lý luận hoà hợp, hoà giải… Nếu các ngài lãnh đạo thì sao? Chắc với “đoàn cải cách” thì chỉ một cách “BÙM BÙM”, là không ai chống trả Đảng??? Qua ngôn ngữ của các văn kiện Pháp vân, xin người đọc muôn phương cùng suy gẫm để thấy đâu là KHUNG TRỜI VIỄN MỘNG của những kẻ về nguồn.

Xin THẬP NHỊ DẠ XOA ĐẠI TƯỚNG QUÂN Y LỜI PHÁT THỆ MÀ THI HÀNH.

Bảo Quốc Kiếm
17-11-07

http://www.take2tango.com

 

Advertisements

July 28, 2008 - Posted by | Uncategorized | ,

1 Comment »

  1. […] KHUNG TRỜI VIỄN MỘNG 2 […]

    Pingback by Mục Lục « Danchutudo’s Weblog | October 3, 2008 | Reply


Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: