Tieudietvietcong's Blog

Freedom, Democracy, Human Rights, No Communism For Vietnam

LỘ MẶT

LỘ MẶT

 

Nhìn lại cuộc tranh chấp đất đai tại Toà Khâm Sứ cũ và tại Thái Hà những ngày gần đây, tôi nhận thấy có vẻ chính quyền đã dùng kiểu giải quyết lưỡng bại câu thương, như tôi từng dự đoán trong bài viết Tử huyệt: gian dối. Kiểu đánh đó trong võ công cũng còn gọi là kiểu đánh điên cuồng thí mạng, tức là vào thời khắc quyết định sinh tử, kẻ tỉ võ sẽ thi triển toàn bộ võ công của mình, do đó những yếu huyệt, những tử huyệt, những sơ hở sẽ lần lượt bộc lộ, khiến kẻ khác dễ dàng nhận ra bản chất đích thực của họ.

 

Bộ mặt lưu manh

 

Trang điện tử báo Hà nội mới ngày 25-9-2008 có bài nhan đề Khởi công XD công viên cây xanh 178 Nguyễn Lương Bằng. Cái tiến trình từ đất đai tu viện thành đất đai của một công ti, rồi lại thành đất phân lô chia chác, rồi bỗng một ngày được biến thành công viên cây xanh trong bối cảnh tranh chấp hơn chục năm, đặc biệt là hơn chín tháng qua đã được khá nhiều người nhận xét là một tiến trình không bình thường. Thế nhưng đây là chuyện những người am hiểu thời cuộc có thể lường trước được sau những gì đã diễn ra tại Toà Khâm Sứ cũ. Bài báo đứng ngay ngắn trên trang báo của thành uỷ Hà Nội và có một tấm ảnh minh hoạ tuyệt vời

 

 

Bên dưới tấm ảnh trên đây, độc giả thấy dòng chữ sau đây: “Người dân tới xem bản quy hoạch được treo công khai trước cổng Cty May Chiến Thắng. Ảnh: T.Q” . Có gì lạ trong tấm hình này vậy? Độc giả thử nhìn vào tay chân của những “người dân” này và hãy nghĩ đến chiến dịch khủng bố và đấu tố bằng đám côn đồ đối với tu viện Thái Hà từ đêm 21 rạng ngày 22-9 thì sẽ thấy quả thực chính quyền này đã không còn thiết che giấu bộ mặt lưu manh nham nhở của họ, khi họ lôi đám dân anh chị, đám du thủ du thực từ trại cai nghiện ra làm đội tiên phong.

 

Bộ mặt dối trá

 

Cho tới nay, đã có rất nhiều bài viết vạch trần những thủ đoạn dối trá của chính quyền và bộ máy truyền thông quốc doanh. Trong bài này, tôi không muốn phí phạm thời giờ để khai triển đề tài đã được quá nhiều người nói tới. Tôi chỉ xin được trích lại ý kiến về vấn đề này mà một đảng viên cộng sản, nhà văn Nguyễn Khải, bộc bạch trong tập Đi tìm cái tôi đã mất, số 18:

 

“Người cầm quyền cấp cao nhất và cấp thấp nhất đều biết cách nói mơ hồ, càng nói mơ hồ càng được đánh giá là chín chắn. Và nói dối, nói dối hiển nhiên, không cần che đậy. Vẫn biết rằng nói dối như thế sẽ không thay đổi được gì vì không một ai tin nhưng vẫn cứ nói. Nói đủ thứ chuyện, nói về dân chủ và tự do, về tập trung và dân chủ, về nhân dân là người chủ của đất nước còn người cầm quyền chỉ là nô bộc của nhân dân. Rồi nói về cần kiện liêm chính, về chí công vô tư, về lý tưởng và cả quyết tâm đưa đất nước tiến lên chủ nghĩa cộng sản. Nói dối lem lém, nói dối lì lợm, nói không biết xấu hổ, không biết run sợ vì người nghe không có thói quen hỏi lại, không có thói quen lưu giữ các lời giải thích và lời hứa để kiểm tra. Hoặc giả hỏi lại và kiểm tra là không được phép, là tối kỵ, dễ gặp tai hoạ nên không hỏi gì cũng là một phép giữ mình. Người nói nói trong cái trống không, người nghe tuy có mặt đấy nhưng cũng chỉ nghe có những tiếng vang của cái trống không. Nói để giao tiếp đã trở thành nói để không giao tiếp gì hết, nói để mà nói, chả lẽ làm người lại không nói. Thật ra nói thế mà vẫn hiểu nhau cả. Người cầm quyền thì biết là nhân dân đang rất bất bình về nhiều chuyện, nhân dân thì biết người cầm quyền đang nói dối, nhìn vào thực tiễn là biết ngay họ đang nói dối. Nhưng hãy mặc họ với những lời lẽ dối trá của họ, còn mình là dân chả nên hỏi lại nói thế là thật hay không thật. Mình cứ làm theo ý mình và mình cũng sẽ nói dối, nói che đậy nếu như có dịp được người cầm quyền hỏi.”

 

Nhưng thiết tưởng những gì Nguyễn Khải nói trên đây cũng chỉ mới là một “cách nói mơ hồ”, mới chỉ nói được một phần rất nhỏ của cả một guồng máy xã hội đã được xây trên sự dối trá, được vận hành cũng bằng sự dối trá. Đến nỗi dối trá trở thành nguyên tắc ứng xử, thành yếu tố quyết định sinh tồn trong xã hội!

 

Bộ mặt CON người

 

Nhân bài phát biểu của Tổng Giám Mục Hà Nội tại Uỷ ban nhân dân thành phố Hà Nội ngày 20-9-2008, đội ngũ chó nghiệp vụ đã được huy động hết công suất để cắt xén và tuyền truyền cho một chiến dịch kích động mang mầu ái quốc, với dáng dấp của những cuộc đấu tố của hơn nửa thế kỉ trước. Hơn lúc nào hết, người hiểu biết lại có thêm cơ hội xem màn trình diễn nhào lộn của đám “bán miệng nuôi trôn” . Có nhiều người đã đặt câu hỏi về lương tâm, về đạo đức nghề nghiệp của cái đám người vô xỉ trơ tráo đó.

 

Cách đây khoảng một năm, nhân một bài viết về vụ xập cầu Cần Thơ, tác giả Diễm Hương đã nói về tình trạng tệ nạn xã hội và tội phạm lan tràn, đạo đức trượt dốc thê thảm, để rồi đặt câu hỏi: “Cho nên tôi đành phải đặt một câu hỏi khác theo hơi hướng của ngành tin học là vấn đề của xã hội Việt Nam hiện nay chỉ là lỗi ở một vài phần mềm hay là lỗi hệ thống? Nếu lỗi chỉ nằm ở một vài phần mềm thì thật may phúc vì có lẽ ta chỉ cần chút thời gian sửa chữa, còn nếu là lỗi hệ thống thì theo tôi có lẽ phải cài đặt lại toàn bộ.”

 

Cũng trong bài viết kể trên, tác giả đã nói đến trách nhiệm của một hệ thống giáo dục khi nói rằng: “Nhìn xa hơn một chút, theo tôi, vấn đề là hệ thống giáo dục Việt Nam hiện nay không có khả năng đào tạo ra những con người với lương tâm và trách nhiệm trưởng thành.”

 

Tôi nghĩ rằng trọng tâm của vấn đề nằm ở đó. Hệ thống xã hội đã khiến dối trá trở thành nguyên tắc ứng xử có tính sống còn và hệ thống giáo dục đào tạo ra những con người vô trách nhiệm với bản thân và xã hội, không có khả năng suy nghĩ độc lập, mà chỉ biết sống theo, nói theo chỉ đạo của ai đó. Điều đó khiến cho cả hệ thống xã hội trượt dốc thê thảm, vì trong mọi ngành nghề, mọi lãnh vực xã hội, người ta đều cư xử dối trá và vô trách nhiệm. Nhìn vào xã hội Việt Nam hiện nay, ta không khó nhận ra hiện trạng thê thảm đó.

 

Trong một bối cảnh như thế thì thiết tưởng việc đặt vấn đề về lương tâm hay đạo đức nghề nghiệp là chuyện thừa thãi xa xỉ. Khi phần CON trong con người đã được vỗ béo tối đa, còn phần NGƯỜI bị bóp nghẹt hết mức, thì cái kiểu hùa theo đám đông, kiểu sủa theo bầy đàn có định hướng, có khoanh vùng đâu phải là chuyện gì khó hiểu.

 

Vụ việc Toà Khâm Sứ cũ và giáo xứ Thái Hà đã bước qua một giai đoạn mới, cũng sẽ không kém phần cam go và căng thẳng. Việc những ai đó đã không thể chia lô bán chác hai khu đất đã là thắng lợi bước đầu của người Công giáo Hà Nội. Thiết tưởng những ai đó nghĩ rằng vụ việc sẽ sớm kết thúc, là đã có cái nhìn hơi quá lạc quan. Nhưng mặt thật của một nhóm người dám làm mọi chuyện, bất chấp tất cả, đã dần dần lộ rõ.

 

Dù sao, qua hai vụ việc này, tôi thấy rằng giới Công giáo cũng là một tập thể đoàn kết và khá đông đảo. Vậy mà thời gian qua họ cũng chịu đủ mọi hình thức vu khống, khủng bố và đàn áp bỉ ổi của một chính quyền luôn nói tới pháp luật, nhưng lại cứ ngồi chồm hổm trên pháp luật. Thế thì những dân oan cô độc sẽ phải chịu những oan khiên và những trò bỉ ổi khủng khiếp đến mức nào trên con đường độc hành đi tìm công lí của họ?

 

Nếu phải tìm một cái tên cho những trò hề mà chính quyền Hà Nội đã diễn trong vụ Toà Khâm Sứ cũ và Thái Hà, tôi sẽ không ngần ngại gọi đó là SỰ ÁC, SỰ DỮ, đó là BỘ MẶT CỦA QUỈ DỮ.

 

Hoàng Cúc

 

http://thangtien.de/index.php?option=com_content&task=view&id=1957&Itemid=274

Advertisements

September 29, 2008 - Posted by | Uncategorized |

1 Comment »

  1. […] LỘ MẶT […]

    Pingback by Mục Lục « Danchutudo’s Weblog | October 2, 2008 | Reply


Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: