Tieudietvietcong's Blog

Freedom, Democracy, Human Rights, No Communism For Vietnam

BÙI TÍN: MỘT LỖ ĐEN THẢM HỌA!

BÙI TÍN: MỘT LỖ ĐEN THẢM HỌA!

NAM NHÂN (Quân nhân QLVNCH)

Mấy ngày qua, đặc công đỏ Bùi Tín cùng Lừa sĩ Nguyễn chí Thiện… được SBTN đưa lên để ba hoa chích chòe. Đây là hai thành viên sáng giá trong đoàn kịch “Tiểu Diên hồng”, do Cuội Hoàng minh Chính, được lệnh Phan Diễn (nguyên thường trực ban bí thư việt-gian-cộng-sản, giống vị trí của Trương tấn Sang hiện nay), đem kịch bản sang Mỹ để cho ra mắt Cộng đồng người Việt tị nạn việt-gian-cộng-sản (xin tham khảo lá thư của Hoàng Tiến, một chiến hữu thân cận của Chính, mô tả ngày Chính lên đường xuất ngoại). Vở kịch trong lộ trình của nghị quyết 36 của việt-gian-cộng-sản bị thất bại thảm hại. Các diễn viên vào núi thao dợt lại lần cuối, chưa kịp công diễn đã bị công chúng chửi cho te tua. Thế là mạnh ai nấy chạy té đái ra núi. Bùi Tín nhanh như con gián, dzọt về Paris. Còn lừa- sĩ-Nguyễn chí Thiện, ngỡ rằng sắp thành nhân vật Hồ-việt-gian, trong cuộc họp ở Tân Trào (8-1945), ra khỏi núi sẽ giữ ghế “lãnh tụ tối cao” của Cộng đồng người Việt tị nạn việt-gian-cộng-sản, thay mặt Cộng đồng sẽ họp bàn tròn với “Phe đổi mới” hay còn gọi là “Phe thân Mỹ” trong nội bộ tổ chức việt-gian-cộng-sản. Nội dung cuộc họp dù che đậy kiểu gì thì cũng chỉ là “Quên quá khứ, Xóa bỏ hận thù” tiến tới “Hòa giải, Hòa hợp”. Như thế có nghĩa là Cộng đồng người Việt tị nạn việt-gian-cộng sản sẽ bỏ hai chữ TỊ NẠN đi như tụi phở bò và tên già mất nết, trí thức Ngựa, tức Ls Trần thanh Hiệp đã “đề xuất”. Sau đó sẽ lập 4 quỹ tình thương như đặc công đỏ Bùi Tín đề nghị, và bố của Trúc Hồ (chủ nhân SBTN và ASIA) cũng như Vũ thành An đã và đang tích cực hưởng ứng, cũng như những tên công an đầu trọc và áo trùng thâm, và nhiều thằng nhiều con vong bản khác. Đoàn viết Hoạt thì vận động để Cờ Vàng cho cờ đỏ chung chỗ; Toàn Phong Nguyễn xuân Vinh thì KHUYÊN con em người tị nạn việt-gian-cộng-sản HÒA ĐỒNG với du sinh, con em TƯ BẢN ĐỎ! Và những trò hề rẻ tiền của bè lũ Phan nhật Nam, Chu tất Tiến và nhiều kẻ nội gián khác trong Cộng đồng đang dần dần bị bóc mẽ, để quý bạn đọc thấy những bộ mặt chuột khi cháy nhà sẽ như thế nào!

Lừa sĩ Nguyễn chí Thiện đã và đang bị lột mặt nạ. Nhưng lũ nằm vùng cũng như một số mắt quáng gà và bị bệnh “nghễnh ngãng lý luận” cứ giả vờ lái chuyện nọ lộn vào chuyện kia. Mọi người đưa ra tang chứng rất rõ ràng, rất cụ thể mà ai ai có thiện chí và có óc phán đoán khách quan, đều có thể nhận ra Nguyễn chí Thiện, hiện nay cư ngụ tại Mỹ, đi theo diện HO, KHÔNG BAO GIỜ CÓ THỂ LÀ TÁC GIẢ TẬP THƠ VÔ ĐỀ. Cái gọi là GIẢ nghĩa là MẠO NHẬN LÀ TÁC GIẢ TẬP THƠ VÔ ĐỀ. Nếu có muốn “cãi” hộ Thiện thì nên đặt việc phản biện ở cái tội ĐẠO VĂN (là ĐÚNG hay SAI; nếu sai thì sai ở chỗ nào). Còn giả ngây ngô để CHE mắt thiên hạ thì KHỜ lắm, như con đà điểu rúc đầu vào cát và cứ tưởng không ai nhận ra mình. Thật tội nghiệp!

Hôm nay, Nam Nhân tôi xin một lần nữa lật mặt tên đặc công đỏ Bùi Tín, để quý bạn đọc thấy cái chất lưu manh việt-gian-cộng-sản trong đầu óc của hắn, chưa bao giờ phai nhạt mà chỉ lưu manh hơn mà thôi. Xin được dẫn chứng qua bài “Từ thời cơ vàng đến thảm họa đen” của Bùi Tín, có đăng trên tờ lá cải danchimviet.com và trên tờ lá đa ánh dương của Thị Nở Bút vàng…khè! (1)

Bùi Tín chỉ làm cái việc tóm lược tất cả những sai phạm mọi mặt của tập đoàn việt-gian-cộng-sản, mà những sự việc đó đã được Bạch Hóa ngay chính trên báo chí của việt-gian-cộng-sản. Cái lưu manh trong nghề đặc công đỏ giúp Bùi Tín biết rằng phần nhiều mọi người bận làm ăn, lo cho con cái, gia đình, ít có thời gian cập nhật tin tức hàng ngày, nên cứ nghĩ đó là những điều còn trong bí mật, bị Bùi Tín phanh phui ra. Lũ nâng bi cho Bùi Tín hãy thử tìm xem trong bài viết nói trên của Bùi Tín có một thông tin nào chưa xuất hiện trên báo chí của việt-gian-cộng-sản không?

Lồng giữa những thông tin đã bạch hóa đó, Bùi Tín đưa người đọc bị ngấm nhè nhẹ cái nọc độc mà hắn đã viết trong các sách của hắn nhằm PHỦ NHẬN TRÍ THỨC QUỐC GIA (tức ở VNCH), ĐỀ CAO cái gọi là TRÍ THỨC việt-gian-cộng-sản (tức trí nô) và vẫn coi ĐẢNG VIÊN CỘNG SẢN là ƯU TÚ!!!???

Thí dụ 1: Trong cuốn Mây mù thế kỷ của Bùi Tín, hắn viết nơi trang 54 như sau: “Tôi đã gặp một số vị trong chế độ Sài-gòn cũ, có vị là trung tướng nói với tôi rằng “Nếu chúng tôi chiến thắng, tức miền Nam thắng miền Bắc, không chắc chính sách của chúng tôi đối với các ông đã hơn gì so với chính sách của các ông đối với chúng tôi. Có khi chúng tôi lại có những trại giam tàn bạo hơn.”Ngay một số trí thức từng ở trong chính quyền miền Nam cũng tỏ ra phủ nhận bộ máy lãnh đạo của chế độ VNCH trước đây và phủ nhận cả lá cờ vàng ba sọc đỏ. Nhiều người trước đây đã là viên chức cao cấp trong chính quyền miền Nam đã nói với chúng tôi: “Chúng tôi muốn quên lá cờ vàng ba sọc đỏ đi vì nó tiêu biểu cho một chể độ quan liêu quân phiệt, tham nhũng và thối nát, chúng tôi không muốn thừa nhận lá cờ ấy. Chế độ ấy đã thất trận, thất trận do thối nát, thiếu sáng suốt, phải bỏ chạy ra nước ngoài.” Ở trong nước, đồng bào ta, kể cả những người từng sống trong chế độ Sài-gòn cũ, cũng không nuối tiếc và hy vọng gì về những người “quốc gia” ở nước ngoài, vì họ không tác động có hiệu quả đối với đất nước, trong khi phần đông họ chỉ cổ vũ hận thù và một thời gian còn có không ít người chủ trương dùng bạo lực.”

Thí dụ 2: Ở Mây Mù thế kỷ, trang 89, Bùi Tín viết như sau:”Tôi xin nói thật rằng những người “quốc gia”chưa tạo được niềm tin đối với đồng bào trong nước. Bà con ta đại khối gần 80 triệu người trong nước, tuy bị bộ máy tuyên truyền trong nước khống chế, điều kiện hóa, đã qua kinh nghiệm bản thân, hiểu được sự thật, chán ngấy với sự lãnh đạo cổ lỗ của đảng cộng sản, nhưng vẫn chưa được thuyết phục bởi người”quốc gia”. Có người tuy biết rõ sự thật, hiểu tình hình đất nước, nếu phải lựa chọn, họ vẫn lựa chọn những người “cộng sản” hơn là người “quốc gia”. Không phải họ mù quáng đâu mà họ thận trọng. Họ cần tìm hiểu, đánh giá qua thực tế đã. Họ băn khoăn tự hỏi: những người quốc gia từng cầm quyền ở miền Nam, từng có cơ hội biểu lộ khả năng kinh bang tế thế, sao lại gắn mình với thực dân Pháp? sao không xây dựng được miền Nam cho tốt đẹp? sao lại thất bại đến thế trong chiến tranh? Nay để họ cầm quyền thì sẽ ra sao? Họ đã nhìn lại mình ra sao? Hơn nữa họ hận thù như vậy thì họ sẽ trả thù như thế nào?”

Quan điểm chính trị của Bùi Tín, trên giấy trắng mực đen thật rõ ràng nhé, không có ai chụp mũ cả, vì “chụp mũ” là nghề đảng truyền của việt-gian-cộng-sản, hễ đuối lý thì chụp cho cái nón “phản động” hoặc bôi đen bằng những chuyện bịa đặt, không chứng cứ (như kiểu mấy thằng “Lao Ái của mụ Nứng”). Nghĩa là KHINH chính khách, tướng lãnh, trí thức VNCH như mẻ. Cho nên trong bài “Từ thời cơ vàng đến thảm họa đen”, Bùi Tín chỉ dẫn chứng từ nhận xét của một tên cuội “đổi mới”, có cái gốc ngụy quân việt-gian-cộng-sản như hắn, coi là một hình ảnh tượng trưng cho “trí thức” của cái gọi là “trí thức xhcn” để mà bốc thơm. Đó là Nguyễn Trung, được Bùi Tín tô vẽ như sau:”Ông Nguyễn Trung nguyên là cán bộ quân đội nhân dân, chuyển ngành sang bộ ngoại giao, làm đại sứ tại Bangkok (Thái Lan) rồi về hưu. Ông là một trí thức hiểu biết khá rộng, có tấm lòng với đất nước, có tư duy độc lập, không a dua nói theo đuôi để giữ mình.”

Xin lưu ý quý bạn đọc rằng, chỉ vài ba dòng, Bùi Tín đã có thể ca ngợi cùng một lúc: nào là tầng lớp sĩ quan ngụy quân việt-gian-cộng-sản cũng trí thức lắm đấy; nào là ở dưới sự cai trị của việt-gian-cộng-sản mà trí thức cũng giữ được tư duy độc lập (?); không a dua nghĩa là không cần quan thầy, thế mà có sao đâu, vẫn được trọng dụng (làm đại sứ kia mà); vẫn thoải mái góp ý với “đảng”(việt-gian-cộng-sản), nghĩa là có tự do ngôn luận và tự do tư tưởng đấy chứ (?).

Tình hình kinh tế, văn hóa, xã hội, giáo dục, bảo vệ môi sinh…ở VN thì biết bao bài viết của người Việt ở hải ngoại như Ts Nguyễn phúc Liên, Mai vĩnh Thăng và cả hai chí hữu Tiểu Diên hồng của Bùi Tín là Ngô nhân Dụng, Âu dương Thệ… xem ra bị Bùi Tín cho là chưa xứng được chiếu cố tới? (mặc dù cả hai làm “ngựa bình kho”, trò chơi của con nít, theo Tín vào núi họp hội đồng chuột để lập tổ chức họp bàn tròn với mèo cộng sản!).

Tại sao vậy? Bởi quan điểm về “nhân tài ưu tú” của Bùi Tín như hắn đã trình bày trên giấy trắng mực đen, là: “Có thể có một Góoc-ba-chốp nào đó, nhưng lại ở ngoài bộ chính trị”. Và Bùi Tín khẳng định:”Sớm muộn sẽ có những con người như đã nói ở trên. Ở ngoài đảng khó có những con người như vậy. Bởi vì như tôi đã nói, ở miền Bắc từ trước đến nay, hầu hết những người ưu tú, hiểu biết, hoặc là ít nhiều tự nguyện, hoặc là bị thúc ép vào đảng.” (Mây mù thế kỷ, trang 76). Và, Bùi Tín đã nói toạc móng heo rằng:”Cả trong quân lực VNCH và bây giờ họ có những quan điểm tiến bộ gần gũi với tôi.”(Bùi Tín không nêu rõ tên nên không biết là ai: Lý tòng Bá hay Toàn phong Nguyễn xuân Vinh, chí hữu thân cận của Lừa sĩ Nguyễn chí Thiện, hay Nguyễn cao Kỳ???). Cuối cùng Bùi Tín khẳng định: “Chính chúng tôi, một số ít ỏi ở ngoài nước (chắc là đám ngựa và đà điểu theo Tín vào núi tập kịch Tiểu Diên Hồng) cùng với số anh em dân chủ trong nước đang ngày một đông đảo (chắc gồm tên ăn cắp xe của bạn gái và chôm tiền của dân oan là “nhà báo tự do” Nguyễn khắc Toàn; tác giả “chủ nghĩa Hồ chí…bất Minh” là “giáo sư” chưa học qua hệ phổ thông cấp 3, Trần Khuê, sao khuê của nhà văn Tưởng năng Tiến, và hiện nay Khuê còn là tổng thư ký của đảng dân chủ 21; “viện sĩ mua 200USD”, chiến sĩ thi đua lao động khi còn cắp cặp cho các quan Nga-xô ở tổng cục địa chất, bạn thân của Trần Độ, Trần đức Lương, có bố đẻ là Mỹ gốc Việt, bạn thân của Trần đại Sơn, trưởng ban ám sát của Hồ việt-gian, đó là Nguyễn thanh Giang, kẻ lên tiếng bảo vệ báo ViệtWeekly; và có thể cả Lm Phan văn Lợi, người tin là nhiều đảng viên cộng sản tốt, và cũng đang kiên nhẫn mút chỉ chờ một Yeltsin Việt Nam! Đại loại là những tên cuội dân chửi mèo mả gà đồng như vậy!!!), sẽ tạo nên một lực lượng đối lập xây dựng (chắc là kiểu canh tân cách mạng đảng, canh tân phở bò sang phở đà điểu hoặc phở chó) không phải kiểu phá phách, gây hỗn loạn”. (Mây mù thế kỷ, trang 80 – 81).

Chính do cái đầu óc lưu manh của đặc công đỏ dẫn giắt, nên trong bài “Từ thời cơ vàng đến thảm họa đen”, Bùi Tín giả mù để chỉ kết tội có 14 thằng trong số hơn 3 triệu rưỡi đảng viên của cái tổ chức việt-gian-cộng-sản đó. Hắn giả vờ la lên như đau sót cho vận mệnh của nhân dân và đất nước VN:

“14 cái đầu bảo thủ của bộ chính trị không thể kìm hãm và bức tử toàn xã hội!”

“14 bộ mặt ấy nay đã lồ lộ tội làm tôi đòi cho bọn bành trướng cướp đất, cướp biển, cướp tài nguyên nước ta.”

“14 gương mặt đen tối mang màu sắc tử thần của dòng sông Thị Vải mà họ góp phần bức tử vì tư lợi và tư thông với tư bản nước ngoài.”

Bùi Tín cố tình làm cho mọi người quên là TOÀN BỘ TẬP ĐOÀN CỘNG SẢN từ hình thành cho đến tiếm được quyền đô hộ, với mọi cương lĩnh chính trị của các đại hội đảng của chúng và việc thực thi những cương lĩnh đó ĐỀU BIỂU HIỆN TỔ CHỨC CỦA CHÚNG LÀ MỘT TỔ CHỨC VIỆT GIAN, BAO GIỜ CŨNG LÀM HẠI NHÂN DÂN VÀ ĐẤT NƯỚC VN, LÀM LỢI CHO NGOẠI BANG. XƯA CŨNG THẾ, NAY CŨNG THẾ. CHỪNG NÀO CHÚNG CÒN NẮM HAY ĐƯỢC THAM GIA VÀO BỘ MÁY NHÀ NƯỚC THÌ CŨNG VẪN CỨ NHƯ THẾ, KHÔNG THỂ “CANH TÂN” HOẶC “ĐỔI MỚI” CHÚNG ĐƯỢC. CHỈ CÓ CÁCH DUY NHẤT LÀ LOẠI BỎ CHÚNG KHỎI BỘ MÁY QUYỀN LỰC VÀ SINH HOẠT CHÍNH TRỊ, CÀNG SỚM CÀNG TỐT CHO NHÂN DÂN VÀ ĐẤT NƯỚC VN TRÊN MỌI BÌNH DIỆN!!!

Hơn 60 năm trong nghề giết dân lành (ông Võ tử Đản ở Cali là nhân chứng sống), bối bút đỏ và đặc công đỏ, Bùi Tín giả làm cậu Phước (nhân vật của nhà văn tài ba Vũ trọng Phụng) để cất tiếng “em chã, em chã!” trong nách của chị vú em Bút Vàng… khè, rằng: “quyền lực nằm trọn vẹn trong tay 14 vị trong bộ chính trị, không có lấy một lá phiếu bầu của người công dân. Ai kén họ, ai chọn họ, ai cử họ? có ma biết!”

Đúng là ma không biết, nhưng đại đa số nhân dân VN trong và ngoài nước (kể cả hằng hà người nước ngoài), kể cả lũ lâu la đang theo điếu đóm cho Bùi Tín, như Bút Vàng, và chính ngay Bùi Tín cũng biết là CÁI TỔ CHỨC VIỆT-GIAN-CỘNG-SẢN ĐÃ THAM GIA CÁCH NÀY, CÁCH KHÁC BẦU RA 14 THẰNG ĐÓ (trong đó có cả Nguyễn minh Triết, Nguyễn tấn Dũng…mà Bùi Tín và Vũ thư Hiên…từng hướng dẫn lũ truyền thông bất lương rằng đó là “Phe đổi mới, cấp tiến và thân Mỹ” nữa kia đấy; mồm Bùi Tín là cái gì của con nít mà hay phọt bậy thế (ấy vậy mà Bút Vàng… khè cùng chí hữu húp lấy húp để và khen ngon, nên hễ Bùi Tín xuất hiện là vội cho nằm lên Ánh Dương, càng lâu càng khoái tỷ). Còn nếu bất mãn vì chẳng lợi lộc gì thì LÀM ĐƠN xin vào đảng (việt-gian-cộng-sản) làm gì???

Rồi Bùi Tín, cục cưng của Bút Vàng, lại tiếp tục làm cậu Phước, đóng vai ngây thơ tuổi hơn 8 bó để ngây ngô giở trò mà cha ông ta gọi là “đánh bùn sang ao”: “Khi vài chục vạn công dân lương thiện (Tín cho thử thí dụ công dân nào không lương thiện? Dưới sự đô hộ của việt-gian-cộng-sản thì dù một tên trộm cho đến gái điếm, lũ cờ bạc bịp, rượu trà, trai gái cũng CHẮC CHẮN LƯƠNG THIỆN HƠN BẤT KỂ TÊN NÀO CÒN LÀM ĐƠN XIN VÀO ĐẢNG VIỆT-GIAN-CỘNG-SẢN, HOẶC CÒN CHƯA DÁM XÉ CÁI THẺ ĐẢNG VIỆT-GIAN!) có dũng khí lên tiếng, khi vài chục vạn đảng viên thường ở cơ sở chia sẻ với nhân dân nỗi nhục không có tự do…”. Nam Nhân tôi thấy không cần trích hơn nữa. Quý bạn đọc có thể xem bài của Bùi Tín mà Nam Nhân tôi cho đính kèm dưới (để thấy thêm bộ mặt đặc công đỏ của Tín mà cho tới nay Bút Vàng vẫn ôm ấp cưng chìu như bà Phó Đoan cưng Xuân tóc đỏ vậy).

Tóm lại, tên đặc công đỏ Bùi Tín lại xuất hiện ở Cali, vì dựa vào tay sai Phan nhật Nam cõng lên SBTN cùng với Lừa sĩ Nguyễn chí Thiện để làm cái việc trấn an tụi truyền thông bất lương của các đảng phái, tổ chức cờ bạc bịp, đón gió trở cờ, và gây nhiễu thông tin, khiêu khích Cộng đồng Người Việt tị nạn việt-gian-cộng-sản. Nếu không có phản ứng thì chúng cùng đồng bọn lấn tới. Nếu bị lột mặt thì chúng lu loa rằng “bao nhiêu sự kiện trong nước như vụ việc Giáo xứ Thái Hà bị cướp đất, Tòa Khâm sứ cũng thế, cùng các vụ việt-gian-cộng-sản hợp đồng tấn công Đức TGM Ngô quang Kiệt và các vị Linh mục khác…, thế mà lại tấn công bọn chúng, thực thi âm mưu chia trí của bạn đọc”.

Xin bạn đọc hiểu cho rằng, những vụ việc trên đã có nhiều quý vị anh minh tố giác và phân tích, cũng như nhiều hội đoàn đã tổ chức cầu nguyện hiệp thông. Từ vụ làm lễ tưởng niệm thằng việt-gian già, cuội dân chủ Hoàng minh Chính đến nay, những tên tay sai của việt-gian-cộng-sản đã phải lộ diện. Tuy nhiên, chúng vừa lưu manh theo bài học đã được việt-gian-cộng-sản cải tạo, vừa có phương tiện để nhiệt tình thực thi nghị quyết 36 của việt-gian-cộng-sản, nên việc lật mặt để vô hiệu hóa ngòi bút bất lương của chúng cũng cực kỳ quan trọng không kém. Quân lực VNCH xưa có những đơn vị chiến đấu trực diện với địch ngoài chiến trường thì cũng vẫn phải có đơn vị truy tìm lũ giặc len lỏi trong hàng ngũ ta. Hai nhiệm vụ đó bổ túc cho nhau và quan trọng như nhau.

Đọc bài: “Từ thời cơ vàng đến thảm họa đen” của Bùi Tín, quý bạn đọc sẽ thấy:

Thứ nhất: Bùi Tín vẫn bảo vệ toàn đảng việt-gian-cộng-sản của nó. Và chỉ kết tội 14 thằng trong chính trị bộ của chúng mà thôi; cố tình làm lu mờ tội của lũ tội đồ đầu xỏ là các ban chấp hành trung ương của chúng trong 9 khóa trước, nghĩa là cả Hồ, Đồng v. v…;

Thứ hai: Bùi Tín vẫn lễ phép gọi 14 thằng tội đồ đầu xỏ (của khóa 10 này thôi) là “vị”; ngôn ngữ là biểu hiện của tư tưởng. Điều đó việt-gian-cộng-sản hiểu, và chúng ta cũng phải hiểu là Bùi Tín trân trọng, tùng phục 14 tên tội đồ đó. Ls Nguyễn văn Chức, nhà báo Việt Thường … có làm hại gì quyền lợi của nhân dân và đất nước VN không, thằng Bùi Tín đã gọi các vị đó là gì?

Thứ ba: Bùi Tín đề cao những gì là của việt-gian-cộng-sản, như đã chứng minh ở trên về nhân vật Nguyễn Trung. Không thèm đả động gì đến Trí thức Quốc gia đang ở hải ngoại.

Quý bạn đọc có thể còn tìm ra nhiều kẽ hở khác nữa của Bùi Tín mà Nam Nhân tôi chưa nhận ra. Xin được chỉ giáo.

Anh-quốc, ngày 1 tháng 10 năm 2008

NAM NHÂN (Quân nhân QLVNCH)

——————————————————————————–

Từ thời cơ vàng đến thảm họa đen

Tác Giả: Bùi Tín

Đăng ngày 24.09.08

“Thời cơ vàng” và “thảm hoạ đen” là 2 khái niệm của ông Nguyễn Trung thường dùng trên báo mạng Tia Sáng ở Hà Nội từ 3 – 4 năm nay.

Ông Nguyễn Trung nguyên là cán bộ quân đội nhân dân, chuyển ngành sang bộ ngoại giao, làm đại sứ tại Bangkok (Thái Lan) rồi về hưu. Ông là một trí thức hiểu biết khá rộng, có tấm lòng với đất nước, có tư duy độc lập, không a dua, nói theo đuôi để giữ mình.

Theo ông Nguyễn Trung, nước ta bước vào thế kỷ 21 với nhiều thời cơ thuận lợi quý hơn vàng. Hoà bình, thống nhất, mở cửa, đổi mới, thời đại của nền kinh tế tri thức, cuộc cánh mạng thông tin với computer, internet, vị trí đất nước nhiệt đới dựa vào Trường Sơn nhìn ra Thái Bình Dương, gia nhập tổ chức WTO, một dân tộc nhiều sinh lực, trẻ, cần cù cầu tiến… là những nhân tố thuận lợi tạo nên thời cơ vàng ngay trước mắt của nhân dân ta.
Ông Nguyễn Trung nhận định rất đúng rằng tất cả vấn đề là ở lãnh đạo, là ở đường lối chính trị – kinh tế – văn hóa – đối ngoại, là ở bộ chính trị có ở tầm cao trách nhiệm và thử thách hay không; hoặc là sẽ dẫn đất nước vào thời kỳ phát triển cao, hài hòa, bền vững, có công bằng xã hội, có luật pháp nghiêm minh, có tình nghĩa dân tộc, có môi trường trong sạch, lành mạnh, nghĩa là có hạnh phúc cho toàn dân; hoặc là sẽ dẫn đến một xã hội sa sút về mức sống, đổ vỡ vì tham ô lãng phí, rạn nứt vì bất công, rữa nát về môi trường sống, nghĩa là đưa đất nước chìm dần vào thảm họa đen.

Vậy thì đến nay ta đã có thể sơ kết tình hình để phỏng đoán xem 14 vị trong Bộ chính trị hiện tại đang dẫn đất nước đến đâu, đến bến bờ “hạnh phúc cho toàn dân” hay đến bờ vực của “thảm họa đen”? Xin kính mời bà con ta trong cả nước cho ý kiến.

Theo tôi, theo dõi tình hình chặt chẽ hơn một chục năm nay, xu hướng hiện nay là nguy hiểm, cần báo động, vì bến bờ hạnh phúc cho toàn dân ngày càng xa vời, còn thảm họa đen thì cứ hiện dần lên lù lù ngay nhãn tiền, khá là đậm nét.

Đây rất nên là đề tài nghiên cứu, tìm hiểu kỹ, đánh giá một cách khách quan, khoa học, ngay cả trong cuộc họp Trung ương đảng CS cuối năm nay và cuộc họp thứ 4 của Quốc hội khoá XII sắp khai mạc vào ngày 20-10- 2008 tới, nếu như có một số vị quan tâm.

Những nét tiêu biểu của thảm hoạ đen

Chỉ xin chỉ ra vài dẫn chứng về môi trường. Khu vực Đồng Nai – Bà Rịa Vũng Tàu là khu vực trọng điểm hàng đầu về công nghiệp, đầu tư, khai thác dầu khí, du lịch của cả nước. Cả nước vừa được biết – quá ư chậm chạp – rằng dòng sông Thị Vải tại đó đang chết, nghĩa là bị ô nhiễm rất nặng nề bắt đầu từ năm 1994 đến nay, nghĩa là suốt 14 năm nay rồi; từ đó đến nay tôm cá quanh vùng vốn sung mãn đã chết dần và nay đã chết sạch; cuộc sống của 20 vạn cư dân ở 2 bên dòng sông Thị Vải vốn xanh tươi trù phú đã trở nên không thể sống nổi cho trẻ em, người già, cho cả người lao động, nghĩa là cho mọi người. Nước con sông Thị Vải nay ngả sang màu xám, mùi hôi tanh nồng nặc, chỉ cần nhúng tay xuống nước sông là móng tay đen sạm, bàn tay nhớp nháp, sau đó bị ghẻ lở. Không còn ai dám lội qua sông, chưa nói đến tắm rửa giặt rũ dọc theo 14 kilômét của dòng sông vốn nên thơ và trù phú này. Những thử nghiệm cho biết nhiều chất độc hại trong nước sông đã đạt đến gấp từ 1 nghìn đến 3 nghìn mức độ cho phép. Tội phạm gây nên thảm hoạ môi trường tại đây là nhà máy chế biến bột ngọt VEDAN, do tư bản Nam Hàn đầu tư 100%, dùng 1.800 lao động người Việt, bắt đầu xây dựng từ năm 1991, khai trương năm 1994, dùng nguyên liệu chính là sắn tươi (1 triệu tấn/năm). Cái gian xảo tội ác của bọn tư bản Nam Hàn VEDAN là tìm cách tẩu tán mỗi ngày 5.000 mét khối nước thải thối bẩn chưa hề thanh lọc xuống sâu dưới đáy sông, bằng nhiều ống bơm và ống xả chồng chéo nhau, thoát khỏi mọi kiểm tra kiểm soát của phía Việt nam từ trung ương đến địa phương, vốn cực kỳ vô trách nhiệm, lại dốt nát và tham nhũng, rất dễ bị mua chuộc bằng quà cáp và đôla (xin nhớ: tư bản Nam Hàn nổi tiếng là hung dữ với lao động Việt nam và rất ranh ma trong hối lộ, đút lót quan chức Việt nam. Bà con ta không quên Đỗ Mười khi sang Séoul trên cương vị tổng bí thư CS, đã nuốt mấy triệu đôla hối lộ nhưng không chùi sạch mép). Điều kinh dị ở đây không phải là mưu ma chước quỷ của tên phó chủ tịch hội đồng quản trị VEDAN tên là K.H.Yang mới đây leo lẻo xin lỗi phía Việt Nam và hứa bồi thường thiệt hại (bao nhiêu cho đủ!), hoặc thủ đoạn bịp bợm của 2 tên kỹ thuật viên Nam Hàn tên là Lâm Mậu Phủ và Vương Kim Điền được chủ giao cho việc điều hành hệ thống ống bơm và ống xả ma quỷ, luồn sâu đến 9, 10 mét dưới mặt sông. Điều kinh dị là sự im lặng, tê liệt của cả một hệ thống chính quyền từ xã Phước Thái, huyện Long Thành, đến chủ tịch tỉnh và bí thư tỉnh uỷ Đồng Nai, là sự mù mờ ấm ớ của các quan chức ở bộ Tài nguyên – Môi trường, ở bộ Kế hoạch – Đầu tư, các ban ngành của 2 bộ này, cho đến các đại biểu quốc hội của tỉnh Đồng Nai, cho đến các phó thủ tướng và thủ tướng… đều im re suốt 10 năm trời, kể từ khi vấn đề này bị phát hiện, qua hàng trăm lá thư tố cáo và kêu cứu của chính anh chị em lao động của VIDAN bị chủ đuổi vì dám nói lên việc làm tệ hại của chúng; và hàng trăm lá thư của nhân dân 2 bên bờ sông kêu cứu gửi chính quyền, trung ương đảng, thanh tra chính phủ, bộ y tế, hội phụ nữ, uỷ ban bảo vệ phụ nữ và nhi đồng, gửi các báo… Tất cả đều rơi vào im lặng. Cả một hệ thống vô hồn, vô cảm, theo gương ù lỳ của Bộ Chính trị.

Cho đến nay, bộ trưởng Bộ Tài nguyên – Môi trường mới mở mồm “yêu cầu nhà máy SEDAN báo cáo về việc này”! (sau một cuộc kiểm tra không có kết luận, vì quá phức tạp rối rắm(!)). Ở bất cứ một nước dân chủ nào, công luận sẽ cất tiếng quyết liệt, và 2 bộ trưởng Môi trường và Đầu tư đã bị truy tố và mất chức từ lâu.

Một hệ thống chính quyền tê liệt, yếu ớt, quan liêu trước một thảm cảnh môi trường kéo dài 14 năm, một chính phủ lo chuyện đàn áp lương dân đòi lại đất, bắt bớ các công dân đòi tư do cho xã hội, làm ngơ trước sự tàn bạo tham lam của tư bản nước ngoài, một bộ chính trị 14 vị buông trôi trước mọi đau khổ của nhân dân thấp cổ bé họng đang lâm vào cõi chết tập thể, khi môi trường sống bị đe doạ tận gốc, vậy chính quyền ấy, bộ chính trị ấy có thể “biến thời cơ vàng thành hạnh phúc của toàn dân” hay không?

Môi trường đầu tư và môi trường chống tham nhũng sa sút rõ

Vụ án hối lộ của PCI – Pacific Consultant Institute (Nhật Bản ) và vụ án 4 nhà đầu tư Hoa Kỳ thuộc công ty kỹ thuật Nexus Technologies hối lộ một loạt công ty quốc doanh Việt Nam (từ dầu khí, điện lực, hàng không đến ngân hàng, quốc phòng…), 14 vị Bộ Chính trị bị dồn vào thế bí. Nếu hăng hái lao vào điều tra và xử lý thì những vụ bê bối bị phơi bày, có thể đụng đến những cấp cao nhất, nhưng nếu khoanh lại, ỉm đi như vụ Tổng cục II thì không thể được nữa, vì bộ máy tư pháp nghiêm của Nhật Bản và Hoa Kỳ đã khởi động không sao quay ngược. Đành phải chơi trò mua thời gian, miễn cưỡng, đủng đỉnh, từ từ vào cuộc, trì hoãn một cách bất lực sự bùng nổ của sự thật.

Hậu quả là các nhà đầu tư Nhật Bản, Hoa Kỳ (là 2 nước có vốn thực tế ODA và FDI, viện trợ và đầu tư, cao nhất) sẽ chờ đợi, cân nhắc kỹ và có thể nản chí.

Không phải ngẫu nhiên mà người phát ngôn của Ngân hàng thế giới WB cùng với báo Echos (Pháp) đều chỉ trích bộ trưởng dầu tư và kế hoạch Việt nam là “quá ngớ ngẩn và vụng về” khi chỉ trưng ra con số hứa hẹn đầu tư là 46 tỷ đôla, mà che dấu con số tiêu hoá, thanh khoản được có hơn 10 tỷ một năm. Họ lên lớp cho ông bộ trưởng Hà Nội là con số dự định đầu tư, có ý muốn đầu tư, chỉ là con số hứa hẹn miệng và trên giấy, chẳng có mấy ý nghĩa, một Bộ trưởng Đầu tư hơn ai hết không được tự ru ngủ mình, mà phải nhìn cho rõ sự thật là “vì sao mà tiếp thu đầu tư chậm như rùa bò”, chỉ hứa hão là “một cửa”, “thủ tục chỉ cần 2 tháng” mà thường vẫn kéo dài đến 2 năm!

Môi trường chống tham nhũng bị ô nhiễm và phá hoại bởi chính những người cầm đầu bộ máy chống tham nhũng, khi họ ngang nhiên bắt giam và tịch thu thẻ hành nghề của những nhà báo hăng hái chống tham nhũng nhất, kéo dài lê thê việc xét sử vụ án số 1: PMU 18 gần 3 năm trời mà chưa kết thúc cuộc điều tra! Chính phủ Anh, Thụy Điển, Nhật Bản… nhất loạt cảnh báo rằng họ sẽ không tiếp tục viện trợ nếu như việc xử dụng tiền viện trợ vẫn không minh bạch, phung phí tiền của chính phủ và của công dân đóng thuế của nước họ. Họ ghi nhận những lời hứa kiên quyết và vẫn còn chờ đợi việc làm.

Môi trường pháp lý vẫn còn tù mù

Trong thời đổi mới, vài chục bộ luật đã được thông qua, trường đào tạo luật sư mở rộng, toà án các cấp hoạt động, việc khiếu nại tăng nhanh, nhưng môi trường pháp lý vẫn tù mù, lạc hậu. Đầu tháng 9 này, Viện Điều tra Quốc tế vừa xếp Việt Nam vào thứ áp chót, nghĩa là gần “bét dem” về mặt pháp lý ở châu Á, nghĩa là về tôn trọng pháp luật, xử án công minh và thi hành án nghiêm chỉnh thì Việt Nam thua kém Thái Lan, Philipines, Indonesia, và cả Cambốt nữa.

Xin hỏi 14 vị trong Bộ Chính trị là các vị có quan tâm đến sự xếp hạng trên đây của cơ quan điều tra quốc tế về mặt pháp lý, để còn biết hổ thẹn và sửa chữa khuyết điểm rất nghiêm trọng của chính quyền do quý vị lãnh đạo, vì một nền pháp lý lạc hậu, trì trệ đến vậy thì làm sao có thể bảo đảm công bằng và hạnh phúc cho toàn dân.

Viết đến đây tôi nhận được điện thoại từ Hà Nội báo tin rằng ông Phạm Quang Nghị, uỷ viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành uỷ Hà Nội đang đích thân cùng viên giám đốc Sở Công an chỉ đạo cuộc đàn áp giáo dân đang cầu nguyện để đòi lại quyền sở hữu toà Khâm sứ công giáo 42 Nhà Chung, bằng biện pháp xử dụng công an, cảnh sát, dân quân cho đến bọn lưu manh của xã hội đen, được uống rượu để lao vào đập phá, hành hung, chửi bới và doạ nạt dân lành tay không. Vậy thì pháp lý ở đâu? bạo lực đến từ phía nào? Đâu là công bằng xã hội, là lẽ phải ở đời? Ông bí thư thành uỷ đang bảo đảm hạnh phúc cho toàn dân thủ đô như vậy hay sao? Ông có thích thú trước việc người dưới quyền ông đập chảy máu vỡ đầu trưởng đại diện hãng thông tấn AP ở Hà Nội Ben Stocking, rồi ông có xui người phát ngôn Lê Dũng chối bay chối biến? Pháp luật nào vậy, hay theo luật rừng?

Cuối năm nay, các đạo Luật về đất đai và Luật về báo chí sẽ được bàn cãi tại quốc hội, công luận đã và đang lên tiếng khá mạnh, với đầy đủ lý sự là: không phải sửa đổi, bổ xung luật đất đai, đã đến lúc đảng CS sòng phẳng trả lại quyền sở hữu ruộng đất cho nông dân, sau khi đã trả lại quyền sở hữu tư nhân cho các nhà thương nghiệp và công nghiệp. Về luật báo chí không thể trì hoãn việc công nhận quyền tự do báo chí của tư nhân nghĩa là của mọi công dân như đã ghi rõ trong Hiến pháp, trong các văn kiện quốc tế về nhân quyền mà Việt nam đã cam kết tôn trọng.

Môi trường văn hoá suy đồi đến bi thảm

Nhiều trí thức, nhà văn hoá, nhà kinh tế đã nêu lên, cuộc đổi mới từ 1986 đến nay ngày càng lệch hướng. Văn hoá bị coi rất nhẹ, theo nghĩa văn hoá là đề cao vị trí “con người” trong xã hội, phục vụ người công dân, chứ không phải đề cao vật chất, tiền bạc, quyền lực;
“văn hoá đầu tư” cũng lệch hướng vì xây dựng khách sạn, sân golf, casino, khu du lịch cao cấp nhiều hơn là các nhà máy kỹ thuật hiện đại, trường học và bệnh viện. Chưa có lúc nào nạn nghiện ngập, xì ke ma tuý, cờ bạc, chơi đề, buôn lậu, buôn phụ nữ, trẻ em, nhảy nhót trần truồng… có xu hướng phát triển không ngừng như hiện nay. Nhà nước tổ chức nhiều lễ hội, thi hoa hậu đủ kiểu hào nhoáng tốn kém để che dấu sự băng hoại về đạo đức và lối sống trong xã hội. Môi trường kinh doanh cũng phản văn hoá vì sự khống chế, hiếp đáp của các Tập đoàn kinh tế Quốc doanh đối với các nhà kinh doanh tư nhân ngay thật lương thiện và có tài năng.

Môi trường chính trị hư hỏng từ gốc

Vấn đề môi trường là vấn đề nóng bỏng, cấp bách ở Việt Nam. Môi trường mọi mặt đang kêu la cấp cứu.

Vấn đề con sông Thị Vải ở Đồng Nai bị bức tử 14 năm nay đang rẫy chết. Cả nước hãy quan tâm, lên tiếng và cấp cứu bà con ta ở huyện Long Thành đang sống dở chết dở. Hãy mời 2 bộ trưởng Tài nguyên – Môi trường và Đầu tư vào xắn quần lội xuống dòng sông đen ngòm ấy để may ra có thể giật mình nhận ra trách nhiệm của mình, không còn nể sợ tư bản Nam Hàn như cọp nữa.

Nhưng cần nhận rõ cái gốc của vấn đề là môi trường chính trị, là chế độ độc quyền của một chính đảng duy nhất, là quyền lực nằm trọn trong tay 14 vị trong bộ chính trị, không có lấy một lá phiếu bầu của người công dân. Ai kén họ, ai chọn họ, ai cử họ? có ma biết!
Cái gốc của vấn đề có thể gọi là “dòng sông Thị Vải về chính trị”, là chế độ độc đoán độc đảng phi nhân tính, là chế độ độc quyền đảng trị phản dân chủ lạc lõng giữa thời đại mới, gây ô nhiễm xã hội ngày càng nặng nề suốt hơn nửa thế kỷ, đã đến lúc phải xoá bỏ gấp;
phải thay thế nó bằng một dòng sông chính trị đa nguyên đa đảng từ lá phiếu tự do của toàn dân, dòng sông chính trị trong trẻo, xanh mát, với hoa thơm quả ngọt, làng mạc trù phú, ấm no, hoà thuận, có môi trường pháp lý công bằng cho mọi người, môi trường đầu tư có văn hoá vì hạnh phúc nhân dân, môi trường kinh doanh lành mạnh có ganh đua bình đẳng, hội nhập hẳn vào thế giới dân chủ và văn minh.

14 cái đầu bảo thủ của bộ chính trị không thể kìm hãm và bức tử toàn xã hội!

14 bộ mặt ấy nay đã lồ lộ tội làm tôi đòi cho bọn bành trướng cướp đất, cướp biển, cướp tài nguyên nước ta.

14 gương mặt đen tối mang màu sắc tử thần của dòng sông Thị Vải mà họ góp phần bức tử vì tư lợi và tư thông với tư bản nước ngoài.

Khi vài chục vạn công dân lương thiện có dũng khí lên tiếng, khi vài chục vạn đảng viên thường ở cơ sở chia sẻ với nhân dân nỗi nhục không có tự do, nỗi nhục đất nước bị mất đất, mất biển, mất đảo, để dấn thân vì Tổ quốc, khi môt bộ phận ưu tú của tuổi trẻ nước ta vào cuộc, xuống đường, đòi tự do, đòi quyền làm chính trị, đòi trong sạch hoá mọi thứ môi trường, thắng lợi sẽ chắc chắn trong tầm tay.

Môi trường tự do như dưỡng khí cho cuộc sống xã hội. Môi trường chính trị tư do là then chốt, là chìa khoá để lành mạnh hoá các môi trường văn hoá, đầu tư, pháp lý, kinh doanh, mở đường cho phát triển bền vững, mà thế giới gọi là “phát triển xanh, sạch” – le développement vert, propre – tránh khỏi sự phát triển xô bồ, khập khiễng, phát triển bệnh hoạn, giả tạo và bất công.

Không có một con đường nào khác dẫn đến hạnh phúc cho toàn dân.

Paris 24-9-2008

 

http://www.hon-viet.co.uk/NamNhan_BuiTinMotLoDenThamHoa.htm

Advertisements

October 1, 2008 - Posted by | Uncategorized |

1 Comment »

  1. […]  BÙI TÍN: MỘT LỖ ĐEN THẢM HỌA! […]

    Pingback by Mục Lục « Danchutudo’s Weblog | October 1, 2008 | Reply


Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: