Tieudietvietcong's Blog

Freedom, Democracy, Human Rights, No Communism For Vietnam

Bức thư nhặt được trong thùng rác Lãnh đạo

Bức thư nhặt được trong thùng rác Lãnh đạo
VietCatholic News (Chúa Nhật 19/10/2008 14:39)
Bức thư nhặt được trong thùng rác Lãnh đạo

Hà Nội, ngày 18 tháng 10 năm 2008.

Trọng kính gởi Ngài Ngô Quang Kiệt

Tháng tới, tôi đã bước sang tuổi 60, cái tuổi mà lẽ ra đã bắt đầu nghỉ ngơi để dưỡng sức tuổi già, gởi lại gánh nặng non sông cho những thế hệ tiếp theo. Nhưng chắc Ngài hiểu, với người Cộng sản chúng tôi, khi đảng cần, dù dân không tín nhiệm thì tôi vẫn còn làm.

Những người cộng sản chúng tôi được học “giành chính quyền là khó, giữ chính quyền còn khó hơn”, ngày nay chúng tôi thực dụng hơn đã định nghĩa lại “giành được ghế đã khó, giữ ghế của mình còn khó hơn”. Bởi thế, tôi vẫn phải tiếp tục phục vụ nhân dân, làm công bộc cho dân, “thằng dân nào không nghe tôi cho nó đi tù“.(Nói theo cách của lão thành Cách mạng: “tao vẫn làm công bộc cho dân, dân không nghe tao đánh bỏ mẹ”).
Ngày sinh nhật sắp tới, tôi biết sẽ nhận được nhiều lời chúc mừng ‘thống thiết’ của đồng nghiệp, đồng chí và đồng bào và biết đâu lại cả của Ngài như việc bà con theo đạo công giáo vẫn cầu nguyện cho tôi hàng ngày được sáng suốt. Việc đó làm tôi băn khoăn và suy nghĩ.
Chắc cũng tại tôi đã già nên nhiều khi có những ý nghĩ lẩm cẩm, không như những ngày còn sức trẻ ngày xưa. Tôi gửi tới Ngài vài dòng tâm sự của một người mang danh là thủ lĩnh để cùng được chia sẻ sau đây.

Tôi vừa có một chuyến công du nước ngoài – một nước phương tây xa lạ, đã có thời được người cộng sản chúng tôi coi là kẻ thù (cách xác định là: bạn của kẻ thù là kẻ thù của ta). Chuyến đi của tôi diễn ra sau buổi gặp gỡ với Hội Đồng Giám mục Việt Nam. Trong buổi gọi là gặp gỡ đó, tôi đã lên án mạnh mẽ Ngài, với những ngôn từ nặng nề và miệt thị, thậm chí bây giờ nghĩ lại, tôi thấy đúng là mình đã vu cáo.

Tôi biết rõ câu nói của Ngài, tôi biết ý nghĩ của Ngài và những mong muốn tốt đẹp của Ngài cho đất nước. Nhưng biết làm sao được, bản chất của nền chính trị nước ta có đặc thù là như thế. Mong Ngài hiểu cho tôi. Nếu không dựa trên dối trá và áp đặt, nếu không dùng súng thì làm sao tồn tại được một chế độ chính trị này. Nếu báo chí VN không đi đúng lề đường bên phải thì chế độ này không thể tồn tại đến nay.

Tôi buộc phải nói với Ngài những điều như thế, vì tôi đã trót nói là “tôi ghét sự dối trá, khoái sự chân thành” mà một tên độc giả trời đánh nào đó đã hỏi vớ vẩn, buộc tôi trót nói ra trước nhân dân cả nước và cả thế giới biết.

Những lời Ngài đã nói tại UBND TP Hà Nội, được đám tay chân cắt gọt theo đúng ý đảng, đã đẩy Ngài vào một giai đoạn gọi là “cuộc khổ nạn của Ngô Quang Kiệt” tại Việt Nam thời gian qua. Tôi cứ ngỡ rằng đó là chiến thắng, một chiến thắng vang dội của cuộc cách mạng tư tưởng và văn hóa, cuộc cách mạng truyền thông và nhà tù là động lực.

Đã có lúc tôi nghĩ cần phải căm thù câu nói của Ngài mang nhãn hiệu Made in Truyền thông CSVN là “thấy nhục nhã khi cầm hộ chiếu Việt Nam”. Tôi thì tôi thấy tự hào lắm khi cầm tấm hộ chiếu đó.

Tôi cũng nghĩ chắc chắn là sau khi cho báo chí đập chết không thương tiếc uy tín của Ngài bằng những lời lẽ chợ búa, ma cô, thì đám dân kia biết điều mà tung hô đón tiếp tôi khi tôi đến thăm đất nước đó một cách trọng thị. Nào ngờ!!!

Qua cuộc viếng thăm đất nước xa xôi kia. Ở đó, có đám người mà chúng tôi đã tốn bao công sức vỗ về, vuốt ve, gọi họ là “khúc ruột ngàn dặm, là con Lạc cháu Hồng…” Thế mà chúng lại đã đón tôi bằng những cách thức không mấy dễ chịu.

Ai lại đón Thủ tướng đất nước mình bằng một rừng cờ và khẩu hiệu chống đối, buộc tôi phải đi chui cửa sau vào nơi hội đàm, làm cái mặt tôi bị cháy sạm khi tiếp xúc với quan chức và thần dân nước chủ nhà vì xấu hổ. Có đời thuở nào cái đất nước tư bản chết tiệt lại không biết dùng chó nghiệp vụ và cảnh sát để dẹp đám dân bất trị kia, làm tôi bối rối vô cùng không còn chỗ nào để chui xuống. Chúng không biết rằng chúng đã phạm vào điều luật lợi dụng quyền tự do dân chủ, tập trung đông người (quá 5 người) mà không xin phép theo các điều luật của Việt Nam. Chúng cũng đã không kịp thời có chỉ thị định hướng cho báo chí, đã cho đăng những tin tức, hình ảnh kêu gọi biểu tình chống tôi.

Đã thế, chúng lại còn hô vang các khẩu hiệu bằng thứ tiếng xa lạ mà tôi không hiểu, nhưng nhìn giọng điệu của chúng, tôi biết là chúng căm thù tôi. Chúng còn ngang nhiên giơ cao những tấm hình của linh mục Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng khi ra tòa án Nhân dân của chúng ta. Chỉ có việc bịt miệng nạn nhân khi xử án, thế mà chúng làm như chuyện lạ lùng lắm.

Đúng là chúng không chịu về VN để tìm hiểu mà biết rằng chuyện đó là chuyện thường tình ở đất nước chúng ta, đó là thể hiện sự công minh của pháp luật trong một phiên tòa công khai về tội tuyên truyền chống nhà nước, chống đảng – tức là chống lại Tổ quốc thân yêu của chúng ta.

Chúng kêu là đất nước chúng ta không có nhân quyền, tự do, dân chủ… và nhiều điều không có nữa… Láo khoét hết, chúng không hiểu một điều hiển nhiên rằng “dân chủ chúng ta gấp triệu lần dân chủ tư sản” ở các nước đó. Đất nước chúng ta có đầy đủ cả độc lâp – tự do – hạnh phúc cơ mà. Tôi đang lo người dân chúng ta quá thừa dân chủ, nên không biết sử dụng cho hết lại còn lãng phí. Vì vậy sắp tới đây, tôi sẽ cho đàn em lập tiếp nhiều chuyên án lợi “dụng quyền tự do dân chủ” hơn nữa để xử lý bọn không biết dùng quyền tự do dân chủ của mình mà ca ngợi công đức của đảng và nhà nước.

Tôi lên án Ngài thấy nhục nhã khi cầm hộ chiếu VN, tôi đâu có bao giờ biết nó nhục nhã thế nào. Đi đến đâu trong đất nước này, nhân dân đều cảm thấy hân hoan đón tôi, nhất là các tỉnh ủy và ủy ban nhân dân các tỉnh. Còn dân tôi biểu tình chống tôi, chỉ là khi tôi đại diện cho đảng và nhà nước VN chứ đâu có phải khi tôi cầm hộ chiếu. Khi tôi ở nhà riêng hoàn toàn không cầm hộ chiếu mà chúng vẫn còn biểu tình trước nhà kêu khóc mất đất mất nhà. Huống chi khi tôi ra nước ngoài.

Nhưng tôi chỉ bực cái đám dân Việt Nam ở nước ngoài cứ bày đặt biểu tình chống đối khi tôi đến thăm. Chúng nó có phải là những người đã bị lấy đất bán cho các dự án đâu mà chúng nó biểu tình? Thật là không biết cách học tập tư cách của những người cộng sản chúng tôi là chỉ lo cho gia sản nhà mình, kệ cha đất nước, kệ mẹ dân tộc, đó đâu có phải việc riêng ai đâu.

Tôi cũng sẽ đề nghị Quốc Hội đợt này phải ra Nghị quyết mới, buộc tất cả Việt Kiểu phải học tập và thấm nhuần đạo đức Hồ Chí Minh như các cán bộ đảng viên đã được học. Việc ra Nghị quyết này cần phải được làm theo cách đã làm khi thông qua Nghị quyết 23 không công nhận đòi lại đất đai trước đây, hoặc theo cách Quốc Hội thông qua mở rộng Hà Nội gần đây cho thống nhất và dân chủ.

Ngài Ngô Quang Kiệt kính mến,

Tôi mới về nước, không biết mấy tay đàn em ở trong nước nó làm ăn thế nào, nhưng hôm trước đọc bản tin trên TTXVN, chúng nó bảo Ngài không còn đủ uy tín, tín nhiệm để ở lại Hà Nội, tôi cũng hơi cáu. Thật là chúng nó đã vô liêm đến hàng thượng thừa. Đúng là tôi đã nuôi một lũ ngu đần, ai lại nói lãnh đạo mình như thế? – Chúng thừa biết rằng nói thế là nhạy cảm, vì người dân VN chúng ta vốn hay liên tưởng lại hiểu theo ý ngược lại thì thật là chúng giết tôi – Ai mà chẳng biết cách so sánh đơn giản nhất uy tín của Ngài với uy tín các cán bộ của đảng. Chính vì vậy, tôi đã bắt chúng phải kiểm điểm.

Đề nghị Ngài cũng đừng phiền lòng với những điều này. Hàng ngũ cán bộ lãnh đạo Hà Nội qua các thời ai mà chẳng biết. Khóa trước, dân gian đã có câu tóm tắt: “Giàu như Phú, lú như Trọng, lật lọng như Nghiên, phá tiền như Triệu”. Thì bây giờ người dân đã có câu: “Ngu như Thảo, xảo như Nghị, mụ mị như Hằng, nhập nhằng như Khanh, ma lanh như Tưởng”.

Vụ đất đai ở 42 Nhà Chung và ở xứ đạo Thái Hà, dân Công giáo đã quá đáng, làm mất mặt nhà nước khi ôn hòa cầu nguyện và đã vạch mặt không thương tiếc hệ thống nhà nước do tôi lãnh đạo là tham nhũng và bất công. Điều đó thì ai mà chẳng biết, cần gì phải nói ra.

Tội của các Ngài là đã chạm đến hai điều cấm kỵ của những người cộng sản chúng tôi là ôn hòasự thật. Chính điều đó buộc chúng tôi phải ra tay. Sự thật của các Ngài, đã vô tình tiết lộ bí mật nhà nước, bản chất của nhà nước ta được che đậy bấy lâu nay đó là dối trá. Sự ôn hòa của các Ngài đã không cho chúng tôi cơ hội sử dụng bạo lực thỏa thích, là sự tước đoạt sở trường của chúng tôi.

Lẽ ra, với đường lối ôn hòa, họ phải về nhà chờ đợi chính quyền giải quyết… Mới đợi chính quyền được mười mấy năm mà đã sốt ruột là không thể chấp nhận được. Về cấp dưới của tôi, việc chúng nó bán chác đất đai, cũng chỉ là để làm nhà đẹp, biệt thự tư nhân cho đất nước đàng hoàng hơn, to đẹp hơn theo lời bác đã dạy. Cán bộ giàu cũng là chuyện bình thường, con tôi mới hơn hai chục tuổi đầu mà còn làm được chủ tịch một doanh nghiệp to lớn đó là gì.

Tôi mới về được mấy ngày, định nghỉ ngơi trước cuộc hành trình về phương Bắc, báo cáo với đàn anh, với bác Hồ (Cẩm Đào) về những kết quả đạt được qua chuyến thăm Úc châu, những dự định trong thời gian tới và xin những chỉ thị tiếp theo… Tôi biết sẽ đối mặt với những khó khăn mới, không biết chừng những người đàn anh phía Bắc có hài lòng với tôi nữa hay không. Thật là nhiều khi thấy mệt mỏi… Nhưng nhớ tới Ngài, tôi viết vội mấy chữ này, để phần nào tâm sự Ngài hiểu cho tôi, để tôi đỡ thấy lương tâm ân hận. Nếu chuyến Bắc tiến lần này không thành, có mệnh hệ nào, thì tôi đỡ phần ân hận.

Mấy lời vội vàng gửi tới Ngài, mong Ngài chấp nhận một sự thành tâm hiếm hoi của tôi trước chuyến du hành phương Bắc lành ít, dữ nhiều.

Chúc Ngài luôn mạnh khỏe, cố gắng chịu đựng nốt những ngày còn lại của chiến dịch cắn xé theo kiểu bầy đàn này. Tôi gửi tới Ngài lời chào của Người lãnh đạo.

Người Nhặt Rác đọc lén được

 

 

Advertisements

October 20, 2008 - Posted by | Uncategorized |

1 Comment »

  1. […] Bức thư nhặt được trong thùng rác Lãnh đạo […]

    Pingback by Mục Lục « Danchutudo’s Weblog | October 20, 2008 | Reply


Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: